Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Quản Lý Bất Động Sản Ở Địa Ngục Chương 12: Lâm Tuệ Không Sống Được Nữa

Cài Đặt

Chương 12: Lâm Tuệ Không Sống Được Nữa

Quỷ sai: “Chờ. Con ác quỷ này dùng sức mạnh của chính mình để kéo cô xuống đây, loại sức mạnh này sẽ bị hàng rào không gian làm suy yếu. Với khả năng của hắn, nhiều nhất chỉ duy trì được khoảng hai tiếng. Chỉ cần trong hai tiếng này, hắn không giam cầm được linh hồn cô ở địa ngục, linh hồn cô tự nhiên sẽ trở về thân xác. Cô may mắn đấy, lúc ở quỷ vực, cô chưa bị hắn giam cầm hoàn toàn. Nếu không, chỉ có giết chết ác quỷ, cô mới có thể về được dương gian.”

Quả nhiên cô đoán không sai, cái lồng sắt đó chính là để giam cầm linh hồn cô. Có điều không biết tại sao nhất định phải để cô tự nguyện bước vào mới có tác dụng.

Quỷ sai hỏi tiếp: “Cô vào đây bao lâu rồi?”

“Ứng Nhất Nhất, mày xem đây là ai?” Ngoài cửa, ác quỷ đột nhiên gọi tên cô.

Ứng Nhất Nhất nhìn ra, thấy ác quỷ đang túm một người, giơ cao lên.

Là Lâm Tuệ.

Lại định dùng Lâm Tuệ uy hiếp cô, cứ lặp đi lặp lại chiêu này.

Quỷ sai liếc thoáng qua, nói: “Người này sắp chết rồi.”

Ứng Nhất Nhất nhíu mày nhìn quỷ sai.

Quỷ sai nói: “Cô quen người này, đúng không? Con ác quỷ rõ ràng muốn dùng cô ta để uy hiếp cô. Nhưng sinh khí của cô gái này đã hao tổn quá nhiều, dù có về dương gian cũng không sống nổi, cùng lắm là thành người thực vật, không cần cứu nữa.”

Lâm Tuệ sắp chết sao?

Tâm trạng Ứng Nhất Nhất tức khắc trở nên phức tạp. Cô không thích Lâm Tuệ, từ trước đến nay đều không thích.

Khi còn nhỏ, sức khỏe cô không tốt, luôn sống ở quê. Chỉ đến kỳ nghỉ đông và hè, cô mới lên thành phố ở với bố mẹ một thời gian.

Bố mẹ cô đã sớm mua một căn hộ ở thành phố H để tiện cho cô và anh trai học hành. Cô không ở, phòng bỏ trống.

Lâm Tuệ nhỏ hơn cô một tuổi, dì muốn Lâm Tuệ học trường tốt, nên bàn với bà Đổng, chuyển hộ khẩu sang nhà họ Ứng, để Lâm Tuệ ở phòng cô, ngày thường đi học, đến kỳ nghỉ đông hè thì mới về nhà mình.

Chuyện này không ai hỏi ý cô. Cho đến kỳ nghỉ đông lớp hai tiểu học, bố Lâm Tuệ, tức chú cô, bị bệnh nhập viện. Dì không đủ sức vừa chăm chồng vừa chăm con, nên muốn để Lâm Tuệ ở nhà chị gái một thời gian, sau đó sẽ đón về. Thế là cô và Lâm Tuệ chạm mặt.

Chỉ một buổi chiều, đã định ra mối quan hệ bất hoà giữa cô ấy và Lâm Tuệ cả đời.

Hôm đó, Ứng Nhất Nhất vui vẻ đeo cặp sách lên thành phố đoàn tụ với bố mẹ. Vừa về đến nhà, cô phát hiện phòng mình đã biến mất. Đồ chơi trong phòng, quần áo trong tủ, tất cả đều là của người khác. Thứ duy nhất thuộc về cô là chiếc cặp mang từ quê mang. Thậm chí, khi cô để cặp lên giường, Lâm Tuệ còn chạy tới trách cô làm bẩn ga giường.

Nhưng đó không phải giường của cô sao?

Ứng Nhất Nhất cực kỳ khó chịu, nhưng chẳng ai nhận ra nỗi khó chịu của cô. Lâm Tuệ quen thuộc cái nhà này hơn cả cô.

Buổi chiều hôm đó, Lâm Tuệ như chủ nhà tiếp đãi một vị khách cô đây. Bố cô, mẹ cô, anh trai cô còn luôn khen Lâm Tuệ ngoan ngoãn, thân thiết như thể họ mới là một gia đình.

Mâu thuẫn hoàn toàn bùng nổ vào buổi tối. Cô nằm sấp trên bàn học làm bài tập, bút bi bị hỏng, mực loang ra bàn. Lâm Tuệ thấy vậy, hốt hoảng đẩy cô một cái, lấy giẻ lau bàn, lẩm bẩm rằng cô làm bẩn bàn của mình.

Ứng Nhất Nhất kìm nén cả buổi chiều, cuối cùng bùng nổ. Cô lao tới trực tiếp đẩy ngã bàn, đuổi Lâm Tuệ ra khỏi phòng, ném hết đồ của Lâm Tuệ ra ngoài, quát tháo “đây là nhà tôi, phòng tôi, mày mới là người ngoài, cút đi.”

Những chuyện sau đó, cô cũng không nhớ rõ nữa, chỉ biết bố mẹ và anh trai ra dỗ Lâm Tuệ đang khóc nức nở, không ngừng giảng giải lý lẽ với cô. Nhưng cô không nghe, chỉ bá chiếm phòng, bướng bỉnh không cho Lâm Tuệ vào.

Cuối cùng, cô bảo vệ được phòng mình, nhưng lại khổ sở bỏ đi giữa đêm. Cô đeo cặp sách, lạc đường trên phố, khóc lóc lấy đồng hồ thông minh gọi cho ông bà nội, nói bố mẹ không cần cô nữa.

Rạng sáng hôm sau, ông bà nội vội vã đến, phớt lờ sự hiện diện của dì út, mắng thẳng mặt con trai: “Mày có phân biệt được ai là con gái ruột của mày không?”

Dì út nháy mắt đỏ mặt tía tai, liên tục xin lỗi, nói đều là do Lâm Tuệ không hiểu chuyện.

Bà nội không đáp lời dì út, chỉ mắng con trai mình: “Con gái ruột nửa đêm khóc ngoài đường, mà chúng mày lại ôm con gái người khác ngủ trong phòng? Nếu không thương Nhất Nhất, sau này tao không để Nhất Nhất đến làm phiền mắt chúng mày nữa.”

Ba người lớn bị mắng đến đỏ mặt, đặc biệt là dì út, lập tức đưa Lâm Tuệ đi. Sau đó, cô và Lâm Tuệ không gặp nhau vào các kỳ nghỉ đông hè nữa, nhưng chuyện này như cái gai nằm giữa hai người.

Dù bố mẹ hai bên cố gắng thế nào, cô vẫn không thích Lâm Tuệ, và Lâm Tuệ cũng không thích cô.

Nhưng không thích không có nghĩa là cô muốn Lâm Tuệ chết.

“Tao đếm đến mười, nếu mày không ra, tao sẽ ném Lâm Tuệ cho đám du hồn này, để cô ta bị xé nát thành từng mảnh.”

Nói xong, ác quỷ xé một miếng thịt trên vai Lâm Tuệ, ném xuống mặt đất.

“Vù” một tiếng, đám du hồn xung quanh như kiến ngửi thấy mùi, ùa tới tranh nhau miếng thịt đó. Sau khi miếng thịt bị nuốt sạch, chúng cũng không rời đi, mà như tang thi vây thành, ngẩng đầu, thèm thuồng nhìn chằm chằm vào “thức ăn” trên không.

Cảnh tượng như luyện ngục này khiến Ứng Nhất Nhất sởn gai ốc.

Quỷ sai kìm giọng: “Linh hồn tươi mới là món ăn khoái khẩu của du hồn.”

“Lâm Tuệ, cầu xin chị họ mày, bảo nó ra cứu mày đi.” Ác quỷ cười nham hiểm, bắt đầu lớn tiếng đếm số.

“Mười.”

“Chín.”

Mỗi lần đếm, hắn lại xé một miếng thịt từ người Lâm Tuệ.

Quỷ sai lo lắng nhìn Ứng Nhất Nhất: “Cô tuyệt đối đừng ra ngoài, ra cũng không cứu được cô ấy đau. Ác quỷ chỉ đang kích động cô thôi.”

Tiếng hét thảm thiết của Lâm Tuệ như mũi khoan đâm vào màng nhĩ Ứng Nhất Nhất từng nhát một.

Nhưng từ đầu đến cuối, Lâm Tuệ không gọi tên cô.

Không cầu xin cô ra ngoài.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc