Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ứng Nhất Nhất cứ tưởng có quỷ sai xuất hiện là mình được cứu, ai ngờ quỷ sai này còn run hơn cả cô.
Nhìn ác quỷ sắp nổi điên đến nơi.
Ứng Nhất Nhất hỏi: “Giờ làm sao?”
Quỷ sai run rẩy nói: “Tôi… tôi cũng không biết.”
Ứng Nhất Nhất: “Lối ra ở đâu?”
Lối ra đã biến mất cùng với quỷ vực rồi.
Quỷ sai: “Lúc nãy còn tìm được, hiện tại không thấy nữa.”
Cái gì cũng không hết, cần anh làm gì chứ!
Ứng Nhất Nhất chỉ muốn chửi đổng lên.
Ứng Nhất Nhất: “Anh như vậy mà cũng gọi là quỷ sai à?”
Quỷ sai nghe ra sự ghét bỏ trong lời nói của cô: “Tôi đúng là quỷ sai cửu phẩm, mới đỗ biên chế được có một tháng.”
Ứng Nhất Nhất hít sâu một sâu, tự nhủ không được chửi mắng, chưa chết mà đã đắc tội với công chức địa phủ là không được.
Cô cố nín nhịn, vậy mà quỷ sai lại quay ra oán trách: “Lúc nãy bảo cô đi mà cô không đi, nếu cô đi rồi, hắn cũng chẳng liều mạng thế này.”
Lúc nãy cô mà kịp đi à.
Ứng Nhất Nhất: “Anh còn đổ lỗi cho tôi?!”
Quỷ sai: “Ây da, giờ không phải lúc đổ lỗi cho nhau.”
Thật con mọe nó cạn lời, cạn lời toàn tập. Anh kiểu gì cũng nói được là sao?"
Ứng Nhất Nhất: “Anh có cách nào không?”
Quỷ sai nhét thanh loan đao vào tay cô: “Lát nữa tôi chặn hắn, cô tìm cách cắt mở không gian.”
Ứng Nhất Nhất ngơ ngác cầm đao: “Không gian gì?”
Quỷ sai: “Không gian quỷ vực đó! Không có thời gian giải thích đâu, cô cứ tưởng tượng mình đang bị nhốt trong một quả bóng bay, bên ngoài bóng bay còn có một quả lớn hơn. Cắt mở bóng bay là cô sẽ thoát ra được.”
Ứng Nhất Nhất miễn cưỡng nghe hiểu: “Nhưng tôi chỉ là người thường, làm sao cắt mở không gian?”
Quỷ sai: “Cô không phải người thường, cô là bà đồng. Cô không cảm nhận được người, nhưng chắc chắn cảm được quỷ. Ở đây người ít, quỷ cả đống, cô nhất định làm được.”
Ứng Nhất Nhất: “!!”
Hai người nói chuyện nhanh như chớp, còn bên kia, ác quỷ đã hoàn thành biến dị. Năng lượng quỷ vực bị hắn hấp thụ hết, thân hình phình to, từ một con quỷ cao bình thường thành một gã khổng lồ 3m. Dưới chân, hàng chục sợi xích trói chặt những linh hồn bị hắn giam cầm, tất cả đều gào thét thảm thiết.
Ác quỷ vẫn không từ bỏ Ứng Nhất Nhất: “Cho mày cơ hội cuối cùng, tự nguyện làm quỷ nô của tao.”
Ứng Nhất Nhất nổi giận: “Quỷ nô cái đù má nhà ngươi ý, lúc sống không học quốc ca à?”
Quỷ sai nhỏ giọng nói: “Lúc này đừng đùa nữa, hắn chết mấy trăm năm rồi, có biết gì về quốc ca đâu.”
Ứng Nhất Nhất: “…”
Tuy ác quỷ không hiểu trò đùa, nhưng biết Ứng Nhất Nhất lại từ chối mình lần nữa. Để có được cô, hắn đã trả giá quá lớn, hắn không thể chấp nhận kết quả này.
“Chết.” Ác quỷ như xe tải hạng nặng lao về phía hai người.
Quỷ sai rút ra ba lá bùa, ném về phía ác quỷ. Bùa bộc phát ra kim quang, tạo thành một lớp màng bảo vệ vàng nhạt.
“Tôi không cầm cự được lâu, mau cắt mở không gian đi!”
Ứng Nhất Nhất nắm loan đao, vẫn rất mơ hồ. Không gian này cắt kiểu gì chứ?
“Mau lên, tôi không chịu nổi lâu đâu!!”
Ứng Nhất Nhất bị phân tâm bởi tiếng của anh ta: “Đừng ồn ào.”
Hít sâu một hơi, Ứng Nhất Nhất dứt khoát nhắm mắt lại.
Thể chất đồng cốt thu hút quỷ.
Quỷ sai cũng bảo cô cảm nhận sự tồn tại của quỷ.
Một trong ba lá bùa trên không đã bị sức mạnh của ác quỷ thiêu rụi thành tro. Quỷ sai bị thương nặng, phun một ngụm máu, ánh sáng lớp màng cũng yếu đi ba phần.
Ác quỷ tiến thêm một bước.
Lá bùa thứ hai cũng bị phá.
Ngay khi quỷ sai nghĩ mình sắp tiêu đời, thanh loan đao trong tay Ứng Nhất Nhất vung mạnh vào hư không…
“Xoẹt” một tiếng, một vết nứt không gian đen kịt xuất hiện.
Ứng Nhất Nhất kích động nói: “Cắt được rồi!”
Quỷ sai mừng rỡ ngoảnh đầu, không chậm trễ kéo cô vọt vào vết nứt.
“Đừng hòng chạy!!”
Ác quỷ đuổi theo.
Rời khỏi quỷ vực, cảnh vật trước mắt thay đổi, biến thành một tòa thành trì cổ xưa. Con đường lát đá xanh dài bất tận, xung quanh toàn là du hồn dã quỷ mặc cổ phục.
Khi lao ra, họ suýt va vào một du hồn. Ứng Nhất Nhất mặt đối mặt, định xin lỗi theo bản năng, nhưng bị đôi mắt trống rỗng của đối phương làm cho sững sờ.
Quỷ sai không biết từ lúc nào đã cầm một la bàn, vừa chạy vừa xoay la bàn. Theo động tác của anh ta, đường phố và cảnh vật xung quanh cũng thay đổi. Sau vài lần như vậy, họ thoát khỏi ác quỷ, trốn vào một căn nhà.
Quỷ sai kéo Ứng Nhất Nhất nấp sau cửa, nhìn ác quỷ bên ngoài như ruồi nhặng mất đầu, thở phào nhẹ nhõm: “May mà tôi đã chuẩn bị trước, không thì chết chắc.”
Ứng Nhất Nhất nhìn quanh, hỏi: “Đây là đâu? Thành Phong Đô trong truyền thuyết à?”
Thành trì địa phủ cô chỉ biết mỗi cái này.
Quỷ sai: “Nghĩ gì thế, đây mà là thành Phong Đô, thì tôi sợ hắn chắc? Đây là địa ngục.”
Ứng Nhất Nhất tròn mắt: “18 tầng địa ngục đó hả?”
Quỷ sai: “Đúng vậy.”
Ứng Nhất Nhất nhíu mày: “Tôi xuống địa ngục rồi?”
Mình đã làm gì xấu xa mà phải xuống địa ngục chứ?
Quỷ sai giải thích: “Không phải cô xuống địa ngục, mà là bị ác quỷ trong địa ngục kéo xuống.”
Ứng Nhất Nhất khó hiểu: “Địa ngục chẳng phải nhà tù của địa phủ sao? Ác quỷ không phải đều bị giam giữ à? Sao còn có thể trực tiếp lôi người xuống địa ngục được?”
Quỷ sai bị hỏi đến toát mồ hôi: “Cô đúng là biết nắm trọng điểm, nhưng chuyện này cô không cần biết. Bởi vì dù có biết, cô cũng sẽ quên hết khi về dương gian thôi, nên tôi không giải thích đâu.”
Nghe nói có thể về dương gian, Ứng Nhất Nhất liền bớt tò mò về chuyện địa ngục: “Làm sao để tôi về được?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


