Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Là Nữ Phụ Bạch Nguyệt Quang Của Học Viện Quý Tộc Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Giang Trĩ Nguyệt im lặng không đáp.

Bà Cố nhẹ nhàng giảng hòa rồi vỗ tay hắn: “Mẹ sắp xếp cho Trĩ Nguyệt giám sát con là vì muốn tốt cho con. Con không cảm kích mẹ sao?”

Cố Triệu Dã chỉ nói miệng thôi, không định làm thật, nhưng vẻ mặt hắn vẫn rất khó coi.

"Con lớn thế này rồi, sao cứ phải để người khác giám sát?"

"Mẹ chỉ có mình con là con trai, sau này tài sản của mẹ đều để lại cho con, lỡ như con có mệnh hệ gì, chẳng phải là tiện cho người ngoài rồi sao?" Bà Cố nói như lẽ đương nhiên.

Sắc mặt Cố Triệu Dã không vui, hắn vỗ mạnh vào đầu con chó Doberman đang nằm sấp dưới chân.

"Gâu gâu!" Con chó Doberman sủa dữ dội.

Bà Cố không thích: "Sao Sở Quân Việt lại nuôi con chó hung dữ thế này?"

Cố Triệu Dã khịt mũi: "Mẹ không thấy vẻ mặt con chó này giống hệt bố con sao? Vừa hung dữ vừa tàn nhẫn, lại còn thích gieo giống khắp nơi."

Sắc mặt bà cố sững lại, kìm nén ý cười nơi đáy mắt, vẻ mặt nghiêm trang: "Lời này chỉ nói trước mặt mẹ thôi, đừng để bố con nghe thấy."

Cố Triệu Dã lại vỗ mạnh vào đầu con chó, con chó Doberman sủa càng dữ dội hơn, cả đại sảnh đều vang vọng tiếng chó sủa. Hắn cười đầy ẩn ý, ánh mắt lại vô thức liếc về phía Giang Trĩ Nguyệt.

Giang Trĩ Nguyệt chạm mắt hắn một thoáng, vội vàng quay đầu đi.

Đợi mọi người trong đại sảnh giải tán, Cố Triệu Dã vẫn ngồi trên ghế sofa không đi, hắn gọi quản gia tới, hỏi về việc tặng quà.

Quản gia nói: "Bà chủ đã sắp xếp cho cậu đi chọn trang sức cho cô Giang."

Cố Triệu Dã nhướng mày: "Chọn thứ đắt nhất."

Quản gia không dám tin vào tai mình, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ gì, cẩn thận nói: "Cậu chủ, món quà quý giá như vậy, nếu bà chủ biết được..."

Vẻ mặt Cố Triệu Dã hung dữ, không kiên nhẫn, giọng nói lạnh lùng: "Ông tự lo liệu đi, làm quản gia bao nhiêu năm rồi, không biết giải quyết vấn đề cho chủ nhân, còn phải hỏi tôi sao?"

"Ngu ngốc, lo giữ mồm giữ miệng là được rồi."

...

Mười năm trước, ông Cố đột ngột bị tai biến mạch máu não dẫn đến liệt nửa người. Để tiện chăm sóc ông Cố, nhà họ Cố đã thuê một đội ngũ y tế cao cấp thường trú tại căn biệt thự ở sườn núi phía sau, nơi có phong cảnh tuyệt mỹ, non nước hữu tình, đó chính là nơi ông Cố dưỡng bệnh.

Ban đêm, đèn đuốc sáng trưng.

Tòa nhà nhỏ Giang Trĩ Nguyệt ở đối diện với biệt thự phía sau núi, mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy phong cảnh tuyệt đẹp của ngọn núi phía sau, non xanh nước biếc, cây cối và cảnh quan nước được bài trí hài hòa, bốn mùa đều có cảnh đẹp.

Cô cầm cuốn lịch trên bàn, Giang Uyển Nhu và những người chăm sóc khác làm việc theo ca, hôm nay là ngày Giang Uyển Nhu trực ở phòng bệnh của ông Cố, xem ra tối nay bà sẽ không về nhà.

Giang Trĩ Nguyệt khóa cửa, lại sắp xếp bài vở một lần nữa, trước khi đi ngủ mới cầm điện thoại lên xem. Chủ đề được bàn tán sôi nổi ở Học viện Hoa Đốn gần đây chính là chuyện Bạch Nhạn Châu về nước. Cuối năm ngoái, sau khi Bạch Nhạn Châu đính hôn với Tần Tứ, cô ấy đột nhiên ra nước ngoài, không rõ lý do.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc