Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Còn không phải vì con gây rắc rối khắp nơi sao? Ta nhờ Trĩ Nguyệt giúp con dọn dẹp hậu quả.” Bà Cố thản nhiên nói: “Ta cảm thấy có lỗi, nên muốn tặng con bé một món quà.”
“Hừ, chẳng phải cô ấy là người làm thuê sao? Đáp ứng mọi yêu cầu của chủ nhân chẳng phải là nghĩa vụ của cô ấy à?” Cố Triệu Dã bật cười lạnh lùng. Dù hắn ngồi một cách lười biếng nhưng ánh mắt vẫn mang vẻ cao ngạo, nét khắc nghiệt của quý công tử đã khắc sâu vào tận xương cốt.
“Đừng có gây chuyện nữa. Vì một ả tình nhân của cha con mà hủy hoại tiền đồ của chính mình, không đáng đâu.” Bà Cố dịu dàng nói.
Cố Triệu Dã thờ ơ đáp: “Một ả tình nhân hèn mọn, chết thì chết thôi.”
Chính vì là một kẻ thấp kém, nên chẳng đáng để Cố Triệu Dã phải động tay. Nhưng hắn lại là người không chịu nổi gai trong mắt, vừa nhìn thấy đã muốn hành động ngay.
“Bố con về lại trách mắng con mất.” Bà Cố than thở.
Cố Triệu Dã vỗ vỗ đầu con Dobermann, nói: “Vậy thì tốt, con chờ đây.”
Bà Cố lắc đầu: “Bệnh tình của ông nội con lại chuyển biến xấu rồi, tâm trạng bố con đang rất phiền muộn. Dạo này con nên ngoan ngoãn một chút, đừng để các trưởng bối nói con phẩm hạnh không đoan chính, không xứng làm người thừa kế.”
Giang Trĩ Nguyệt lập tức tránh đi ánh nhìn chòng chọc của hắn.
Ánh mắt quá mức lộ liễu, khiến người ta khó mà phớt lờ.
Cô hiểu rõ thứ ẩn chứa trong mắt Cố Triệu Dã. Đó là khát vọng, nóng bỏng đến cực điểm.
“Triệu Dã, lần trước bà nội có nói chuyện với con, con suy nghĩ thế nào rồi?” Bà Cố mỉm cười hỏi.
Cố Triệu Dã cúi đầu, vuốt ve đầu chó nhưng sau đó ánh mắt lập tức u ám mà nói: “Không có gì để suy nghĩ cả. Con không thích cô Hạ đó.”
“Vậy con thích kiểu nào?” Bà Cố dịu dàng hỏi: “Con gái danh môn thế gia nhiều như vậy, chẳng lẽ không có ai vừa ý con sao? Nhìn Tần Tứ đi, bề ngoài lạnh lùng thế mà cũng đã đính hôn rồi.”
“Nhà họ Bạch đúng là kiếm được món hời. Nếu không phải Nhạn Châu cứu Tần Tứ, cả đời này bọn họ cũng đừng mong trèo lên được nhà họ Tiêu.”
“Dù nhà họ Bạch cũng phát triển rất tốt, người nào cũng giữ chức vụ quan trọng nhưng so với nhà họ Tiêu thì vẫn thua xa.”
Cố Triệu Dã cảm thấy phiền phức. Hắn muốn nhìn xem phản ứng của Giang Trĩ Nguyệt nhưng bà Cố cứ lải nhải bên tai, khiến hắn không nhịn được bực bội đáp: “Đẹp là được, con chỉ thích đẹp thôi.”
Bà Cố cười nhạt: “Trĩ Nguyệt cũng rất đẹp, con thích không?”
Cố Triệu Dã lập tức bật dậy như bị giẫm phải đuôi, giọng nói chói tai vang lên: “Mẹ cũng phải xem cô ấy có xứng hay không chứ.”
Với gương mặt thanh thuần của Giang Trĩ Nguyệt thì e rằng chẳng có người đàn ông nào mà không động lòng.
Nhưng khi thấy ánh mắt lạnh lẽo của Cố Triệu Dã thì bà Cố mới yên tâm. Đứa con trai này tuy có lúc không đứng đắn nhưng vẫn biết thân biết phận mình.
Bà Cố mỉm cười hiền lành, vẫy tay: “Trĩ Nguyệt, con vẫn chưa nói cho ta biết, Triệu Dã dạo trước có uống rượu không?”
“Thiếu gia có tham gia tiệc tùng, uống vài chai.” Giọng của Giang Trĩ Nguyệt rất êm tai. Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, những tia sáng phản chiếu phủ lên gương mặt cô khiến làn da mịn màng hồng hào của cô như cánh hoa đào mới nở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)