Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Là Nữ Phụ Bạch Nguyệt Quang Của Học Viện Quý Tộc Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

"Chết tiệt." Cố Triệu Dã mắng thầm.

“Triệu Dã, con đang xem cái gì vậy, bà nội đang nói chuyện với con đấy! Con thấy con bé nhà họ Hạ kia thế nào?” Bà Cố búi tóc, trên người mặc một bộ sườn xám, tà váy dài vừa vặn chạm đất, toát lên vẻ cao quý và thanh lịch, nhẹ nhàng liếc nhìn Cố Triệu Dã với ánh mắt ôn nhu như nước.

Cố Triệu Dã lập tức tắt màn hình điện thoại, kêu lên: “Cái gì ạ?”

Cố phu nhân khẽ cau mày, nói với giọng ấm áp: “Bà nội hỏi con, con cảm thấy con bé nhà họ Hạ thế nào, nghe nói cô bé rất thích con đấy.”

Trên mặt Cố Triệu Dã hiện lên một chút nét u ám, con cháu trong nhà họ Cố đều là bị ép duyên, chỉ còn mỗi chuyện của hắn là chưa được quyết định.

Hắn liếc nhìn bà nội Cố đang ngồi ở vị trí trung tâm, lập tức đứng dậy rời đi.

“Ngay cả hôn sự của một kẻ vô dụng như con mà bà nội cũng muốn can thiệp, vậy nếu sau này con bao nuôi tình nhân, bà nội nhớ đừng có dẫn người nhà họ Hạ đến bắt quả tang đấy!”

“Cái thằng nhóc này! Ăn nói hàm hồ!”

Bà nội Cố tỏ vẻ không vui.

Bà nội Cố giận dữ: “Hai mẹ con chị muốn chọc tôi tức chết đây mà! Vậy thì cứ nuông chiều nó tiếp đi, nuông chiều đến mức không biết trời cao đất dày, ngay cả bà nội nó, nó cũng không thèm để vào mắt.”

“Để tôi xem, đến khi phụ nữ ở bên ngoài kia có thai rồi, mẹ con các người có lo sốt vó lên không!”

Giang Trĩ Nguyệt đi đến thư viện nên về nhà khá trễ.

Cô đi theo một con đường nhỏ trong khu vườn phía sau dẫn tới hậu viện. Điểm đặc trưng nhất trong kiến trúc của dinh thự nhà họ Cố chính là có rất nhiều cây cối xanh tươi được sắp xếp đan xen nhau một cách hài hòa và đẹp mắt, tạo nên khung cảnh giống như một khuôn viên rộng lớn.

Khi Giang Trĩ Nguyệt sắp rẽ khỏi con đường nhỏ, bỗng có một bàn tay vươn ra, kéo cô vào trong.

Lưng cô đập mạnh vào một tảng đá, bả vai bị một lực siết chặt đến đau nhói, tưởng chừng như xương cốt sắp bị bóp nát đến nơi.

Cô đau điếng: “Anh đang làm gì vậy?”

Cố Triệu Dã nhìn cô với ánh mắt dữ tợn: “Tôi bảo em lên tầng thượng tìm tôi, vậy mà em đã đi đâu?”

Giang Trĩ Nguyệt: “Điện thoại hết pin, tôi ghé qua khu giảng đường.”

“Em còn cái cớ nào hợp lý hơn không?” Cố Triệu Dã bóp chặt cằm cô.

“Anh làm tôi đau đấy...” Giang Trĩ Nguyệt khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ ấm ức, yếu đuối đến mức làm cho người khác nhìn vào không thể không cảm thấy thương xót.

Cô và Cố Triệu Dã đã lớn lên cùng nhau nên cô biết rất rõ rằng mỗi biểu cảm của mình có sức sát thương rất lớn đối với hắn. Cô biết được điều này là vì hồi nhỏ, hắn luôn ỷ mình là cậu chủ mà liên tục bắt nạt cô. Nếu cô khóc, hắn sẽ càng quá đáng hơn. Cái kiểu ấm ức đến mức muốn bật khóc nhưng lại chẳng dám khóc mới chính là thứ mà hắn không thể cưỡng lại được.

Cố Triệu Dã hít một hơi thật sâu. Đúng là bó tay với cô! Hắn buông tay cô, lấy điện thoại trong túi ra, giơ bức ảnh lên trước mặt cô: “Em đã đi với Sở Quân Triệt đúng không? Bức ảnh này đang viral lắm đấy! Em làm tôi quá mất mặt.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc