Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Là Nữ Phụ Bạch Nguyệt Quang Của Học Viện Quý Tộc Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Cậu chèo thuyền nhỏ đến giữa hồ, nhặt lại bảng tên.

Một chuỗi động tác như nước chảy mây trôi. Sau khi xong việc, cậu còn dùng khăn tay lau lại bảng tên, xác nhận sạch sẽ rồi mới đưa cho Giang Trĩ Nguyệt nói: “Cô thử xem còn dùng được không. Nếu không dùng được, tôi sẽ đi làm lại giúp cô, trong học viện có rất nhiều kẻ đáng ghét, đừng để ý đến bọn họ.”

“Nhưng anh Triệu Dã chắc sẽ bảo vệ cô chứ, hai người cũng xem như là thanh mai trúc mã mà.”

“Anh ta là cậu chủ.” Giang Trĩ Nguyệt lắc đầu: “Bà Cố là chủ thuê của tôi.”

Sở Quân Triệt nhếch môi, trong lòng thoáng dâng lên một niềm vui khó tả. Cậu không mặc đồng phục, vừa định chỉ vào bảng tên vàng trên ngực để giới thiệu danh tính lại đặt tay lên môi ho khụ khụ, như vậy trông có vẻ trưởng thành hơn.

“Tôi là Sở Quân Triệt, anh trai tôi là Sở Quân Việt. Nếu cô gặp khó khăn, có thể đến tìm tôi.”

Giang Trĩ Nguyệt lại ngẩng đầu lên.

Thật đáng tiếc, người tốt lại không sống lâu.

“Nếu gặp khó khăn, nhất định phải đến tìm tôi.” Thấy Giang Trĩ Nguyệt không trả lời, cậu lập lại một lần nữa.

Dứt lời, điện thoại bỗng nhiên reo lên, cậu liếc nhìn màn hình hiển thị gọi đến, sắc mặt hơi thay đổi, có chút ngại ngùng: “Anh tôi gọi rồi, tôi đi trước nhé.”

“Cảm ơn.” Giang Trĩ Nguyệt nói nhỏ một câu.

“Khụ khụ, không cần khách sáo!”

Khuôn mặt của Sở Quân Triệt nhanh chóng ửng đỏ, vẫy vẫy tay một cái rồi chạy đi.

Cậu chạy khá xa, Giang Trĩ Nguyệt vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn hướng cậu rời đi, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Đến khi Sở Quân Triệt quay đầu lại, chỉ thấy làn gió nhẹ thổi bay mái tóc dài của cô, đung đưa trong gió tạo thành một đường cong xinh đẹp.

Trên khuôn mặt thiếu nữ lộ ra một nụ cười nhẹ nhàng, cậu không kìm chế được mà cũng mỉm cười theo.

Chạng vạng tối, tại dinh thự của nhà họ Cố, một tứ hợp viện mang đậm nét truyền thống, băng qua những ngọn núi giả và hồ nước, giữa sườn núi bên kia là một công trình kiến trúc cổ điển theo phong cách cung điện với những bức tường trắng, được gọi là “Bạch Lâu”.

Bên trong được trang hoàng lộng lẫy, xa hoa đến mức khiến cho ai nấy cũng đều có cảm giác như đang đặt chân vào một cung điện vô cùng tráng lệ.

Mỗi tuần, nhà họ Cố đều có một buổi họp mặt gia đình, những người lớn trò chuyện với nhau về chuyện đời tư trong cuộc sống. Cố Triệu Dã ngồi bên bàn ăn, ánh mắt có chút thất thần, liên tục lướt xem điện thoại di động.

Hắn mở nhóm chat lên, nhấn vào một bức ảnh rồi phóng to ra.

Trong bức ảnh, một thiếu nữ đứng dưới gốc cây đào, vẻ mặt hiện lên nụ cười duyên dáng. Bên cạnh cô là một thiếu niên, hai người trông như đang trò chuyện rất thân mật.

Dù không biết là ai chụp, nhưng mọi người đều đang bàn tán rất sôi nổi.

[Đỉnh vãi, đây không phải là cậu Triệt sao! Tốc độ của sinh viên đặc cách đúng là nhanh ghê! Trời ơi, cô ấy và cậu Triệt ở bên nhau từ lúc nào vậy!!?]

[Đừng có đụng vào cậu Triệt của tôi! Cậu Triệt là tiểu thiên sứ đáng yêu nhất thế giới! AAAAAAAA… Con nhỏ đặc cách này, không được cười với cậu Triệt! Đồ đặc cách đáng ghét, giữ khoảng cách với cậu Triệt giùm cái đi!]

[Một đứa nghèo kiết xác như con nhỏ đặc cách đó thì có tư cách gì mà được nói chuyện với cậu Triệt chứ! Đồ xấu xí, mau cút khỏi Hoa Đốn đi!]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc