Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
4.
Rốt cuộc mụ ta cũng phát hiện ra điều kì lạ. Thấy tôi không có tiền, lại còn là bệnh nhân tâm thần. Mụ ta hùng hổ nói lời ác độc còn nói sẽ kêu con trai bà ta đòi công bằng cho mụ ta nữa. Tôi sợ con trai mụ ta không tìm được tôi nên còn cố ý đi theo một đoạn đường.
Nhưng không biết tại sao mụ ta lại xuống tàu điện ngầm giữa chừng và bắt taxi để lại cô con dâu một mình chen chúc trên tàu điện ngầm.
Đúng là bà già vô lý, tôi không đuổi kịp xe taxi. Lúc tôi vừa mua xong mì ăn liền, đang ngồi xổm trước quán mì ăn thì có ai đó đã đá vào tay tôi khiến mì rơi vãi đầy đất.
Tôi đau lòng đến điên rồi. Một tên đàn ông đeo chuỗi hạt trên tay đi tới bên cạnh tôi: "Mày là đứa bắt nạt mẹ tao hả?"
Tôi vừa chuẩn bị ăn mì, chưa kịp nhai đã bị hắn ta tát cho một phát rơi cả răng: "A −−!"
Tôi hét to, hai tay siết chặt đến nóng lên, không ngừng ép sát vào hắn ta, trạng thái của tôi hiện giờ gần như phát điên. Bác sĩ Giang đã từng nói không thể lãng phí lương thực. Tên này có biết lương thực là thứ quan trọng nhất đối với con người có nghĩa là gì không hả? Tôi không nhớ rõ cụ thể câu đó là gì nhưng ý nói như vậy.
Không đợi tôi tiến lại gần hắn ta, hắn ta đã bốp cổ tôi đè lên bàn: "Đầu óc mày có bệnh đúng không hả? Mẹ mày chắc cũng bị bệnh thần kinh đúng không? Thật là, con mẹ nó quá xui xẻo! Đầu óc có bệnh nên bắt nạt mẹ tao à?"
Tôi co chân đạp vào hạ bộ của hắn ta, nhân lúc hắn ta đang cúi người kêu rên tôi đã nhanh chóng tránh thoát.
Vẻ mặt hắn ta cực kỳ giận dữ. Tôi cởi áo để lộ cơ thể trần trụi: "Có phải mày muốn giết tao không? Mày tới đây, tới đây nào! Có bản lãnh thì mày giết tao đi! Mày chẳng dám làm gì cả, đã chết cả tháng rồi mà vẫn còn mạnh mồm như thế. Mày đúng là đồ vô dụng! Đi trên đường mà gặp người thu dọn rác nhớ tránh xa một chút kẻo người ta kéo mày đi đấy! Miệng thối như thế, mày uống nước thải hạt nhân bao nhiêu năm rồi vậy hả?"
5.
"Đúng vậy đó, lão Vương không trả tiền cũng bị hắn ta đánh thành tàn phế rồi!"
"Cuộc sống của người dân trong xóm này cũng không tốt cho lắm!"
−−
Tôi tức giận đến thở hổn hển. Tôi không thu tiền mà tên này dám thu tiền sao? Tôi cảm thấy không vui, nhanh chóng tiến lại gần. Hắn ta cảnh giác nhìn tôi, cả người đầy phòng bị. Nhưng tôi tiếp tục sử dụng tuyệt kĩ độc môn của tôi, ‘liên hoàn vả’.
Khuôn mặt trắng bệch của hắn ta nhanh chóng sưng đỏ, nhìn giống như người giấy, cực kỳ kinh dị.
Máu dường như rỉ ra trên khuôn mặt của hắn ta. Nhưng cho dù hắn sợ chết khiếp tôi cũng không tha cho hắn. Tại sao hắn và gia đình mình có thể cướp đi thứ mà tôi không có chứ? Tôi không tin được. Vậy nên tôi cầm theo ghế đẩu đuổi theo hắn ta suốt ba con phố.
Hàng quán xung quanh sợ bị vạ lây nên cũng nhanh chóng đóng cửa. Tên đàn ông đang chạy thục mạng kia cũng hận bản thân không có cái chân thứ tư để chạy nhanh hơn. Có người qua đường dũng cảm âm thầm báo cảnh sát. Cảnh sát nhanh chóng xuất hiện mang chúng tôi đi. Nghe xong đầu đuôi câu chuện, hắn ta im lặng đè chặt huyệt Thái dương.
"Có chút chuyện nhỏ này mà phải làm đến mức thế à? Không phải chỉ vô tình hất mì của cô à?"
Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Bác sĩ Giang đã dặn không nói gì trước mặt cảnh sát, ngoan ngoãn ngồi im, nói gì cũng sẽ nhận.
Cảnh sát cực kỳ hài lòng với thái độ thành khẩn của tôi. Tôi vô tội chớp chớp mắt. Bác sĩ Giang đã nói không làm phiền chú cảnh sát là một đức tính tốt.
Mặc dù tôi không có đạo đức nhưng tôi là người có đức tính tốt. Mặt mũi tên đàn ông kia sưng tấy đến mức không ai nghe rõ hắn ta nói gì. Cảnh sát do dự hồi lâu mới miễn cưỡng đưa cho hắn ta một tờ giấy. Chữ viết hắn ta còn xấu hơn cả người nữa, viết vài chữ trên giấy, lòng vòng muốn tôi phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Tôi bật cười. Thật là trùng hợp, tôi vừa xuất viện nên trên người vẫn mang theo hồ sơ bệnh án đấy! Vì vậy, tôi lật giở một hồi lâu, móc ra một xấp giấy đưa cho chú cảnh sát.
Anh ta đọc một lúc rồi anh mắt cũng trở nên kì lạ, chân mày nhíu chặt lại: "Được rồi, cô đi đi!"
"Ựa ào ái ì?" (Dựa vào cái gì chứ?) Anh ta lúng búng hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








