Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Là Bệnh Nhân Tâm Thần Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

1.

Tôi bị mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng. Bác sĩ Giang không có cách nào với tôi vì trong suốt năm năm qua tôi không hề làm gì cả. Tôi đã ghi nhất tất cả các câu hỏi trong đánh giá tâm lý và kết quả của tôi còn tốt hơn cả những người bình thường nữa.

Kết quả bài kiểm tra cho thấy tôi là một người kính già yêu trẻ, là một cô gái cao thượng. Mặc dù tôi không thể đồng tình với những câu hỏi này.

Ví dụ như tại sao khi không làm sai lại cần xin lỗi nhỉ? Tại sao không thể cho tên đó một búa hoặc giật tóc mắng chửi vài câu nhỉ? Như vậy nếu như làm sai thì không cần xin lỗi đúng không? Trước kia tôi đã từng làm như thế. Sau khi làm trắc nghiệm tâm lý khiến đầu óc tôi mụ mị không thể tỉnh táo được.

Vừa lên tàu điện ngầm đã nghe thấy một giọng gầm lớn, hùng hổ như một bà điên. Giọng nói này có chút quen tai. Đầu tôi đau nhức, giật giật liên hồi. Tôi nghi ngờ, đi về phía giọng nói phát ra. Bà điên này chẳng lẽ là bạn cùng khoa tâm thần lúc trước?

Dọc đường đi, tôi va phải không ít người khiến họ nhíu mày, ánh mắt nhìn tôi như muốn cạo một lớp da vậy. Tôi trừng mắt nhìn lại họ, lớn tiếng mắng: "Nhìn cái gì thế hả? Đường không phải để cho người đi à? Ai bảo con mẹ nó mấy người cản đường tôi chứ?"

Mấy người này thật ngu xuẩn, không biết đứng gọn sang một bên à? Nhìn tôi có ích lợi gì chứ?

Giọng nói mỗi lúc một gần: "Đồ vô dụng, con khốn chỉ biết tiêu tiền! Tao đã bảo mày bụng lớn thì lên xe buýt sớm đi nhưng mày chẳng giành được chỗ ngồi nào cả!"

Mụ điên kia túm mái tóc dài của cô gái khiến vẻ mặt của cô con dâu cực kỳ đau khổ. Mặc dù có rất nhiều người trên tàu điện ngầm nhưng những người xung quanh cũng cố đứng xa họ. Tôi nhìn vòng quanh. Lúc tôi tiến lên nhìn thấy bà ta cho con dâu một bạt tai.

Sau đó tôi nghe thấy cô con dâu mở miệng: "Mẹ, không thể lợi dụng cớ mang bầu này để chiếm chỗ ngồi được ạ! Con đã sảy hai đứa rồi, mẹ nhẹ tay một chút đừng đánh con nữa ạ!"

Vừa nói, nước mắt cô ấy đã chảy dài: "Bác sĩ nói nếu không giữ được đứa bé này thì sau này con không thể làm mẹ được nữa. Nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc của cô ấy khiến tôi ngơ ngẩn. Lúc mẹ tôi rời khỏi tôi cũng mang dáng vẻ như vậy!"

Một giây sau, bà già kia lại túm chặt tóc của cô gái rồi cho cô ấy một bạt tai: "Đây không phải là do mày vô dụng à? Lúc mang thai con trai, tao chịu khổ còn ít à? Nếu như tao có bụng lớn như mày thì tao có thể chiếm được mười ghế rồi!"

Cái gì cơ chứ? Tôi không có chỗ ngồi mà bà ta còn muốn một mình chiếm mười chỗ sao?

Tôi cảm thấy không vui chút nào. Máu nóng dồn lên đầu, tôi bước lên trước, dùng hết sức lực và tát bà già kia một cái thật mạnh.

2.

Xung quanh vang lên tiếng hít không khí, cô con dâu của bà ta kinh ngạc trợn trừng hai mắt. Bà già điên vội vàng buông bàn tay đang túm tóc con dâu, nhanh chóng che khuôn mặt bị sưng đỏ. Tôi nghiêng đầu nhìn bà ta, những người qua đường cũng giơ ngón cái lên với tôi: "Người này thật sự lợi hại quả nhiên kẻ ác có người ác hơn trị!"

"Bà già này vừa nhìn cũng thấy không xứng có chỗ ngồi! Đùa gì vậy chứ?"

. . .

Mụ già kia không kịp phản ứng, cũng không dám trực tiếp đối đầu với tôi. Bà ta quay sang lại quăng mấy bạt tai lên mặt con dâu.

"Mày là người chết à? Nó đánh tao như thế mà mày không biết trả thù sao? Mày thì còn có ích lợi gì chứ?"

Thấy vẻ mặt tủi thân của cô gái, cả người tôi dân trào máu nóng tức giận. Đầu đau nhức không thôi, tôi nhanh chóng xông lên, kéo mụ ta ra, liên tục vả mặt bà ta đến mức hai tay đau nhức nhưng ngoài miệng vẫn còn mắng chửi người: "Tôi cứ đánh bà già chết tiệt nhà bà đấy để xem bà còn sức chiếm chỗ ngồi không? Nói nữa đi!" Đôi mắt tôi đỏ sẫm, cực kỳ phẫn uất hoàn toàn mất lý trí.

Sau khi đánh mười mấy bạt tai, xung quanh yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng kim rơi.

"A! −"

Mụ ta điên cuồng che mặt kêu lên: "Có kẻ điên a!"

Tôi cười hì hì một tiếng: "Tôi không phải kẻ điên chẳng qua tôi là một bệnh nhân tâm thần vừa xuất viện mà thôi!"

3.

Vẻ mặt của mụ ta càng lúc càng kinh hoàng. Tôi biết rằng mọi người có thành kiến đối với những bệnh nhân tâm thần như chúng tôi, nhưng tôi khác với bọn họ. Tôi chỉ muốn nổi điên ở đây một chút thôi.

Nhân viên kiểm soát tàu điện ngầm chạy tới, mụ điên vừa nhìn thấy có người chạy tới, ánh mắt sáng lên, kích động chạy tới trốn sau lưng nhân viên kiểm soát tàu điện ngầm, một ngón tay chỉ về phía tôi.

"Đây là một kẻ điên, cô ta vừa đánh tôi!" Nói xong, mụ ta còn vén mái tóc bác đầy dầu mỡ lộ ra vết sưng đỏ trên khuôn mặt.

Nhân viên kiểm soát tàu thở dài: "Mọi người tự sắp xếp hòa giải đi!"

"Tôi không bồi thường đấy, tôi vẫn có thể rời đi đây này, bà có tức hay không hả?"

Mụ ta giận đến mức khuôn mặt đỏ bừng. Bàn tay nhăn nheo già nua đầy vết chai và đồi mồi tóm lấy cánh tay cô con dâu: "Mày còn không ra giữ con đấy cho tao à?"

Cô con dâu cố gắng hết sức nâng bụng bầu, chậm chạp tiến về phía tôi. Tôi cười tiến lại gần mụ điên kia.

"Phì. . ." Một bãi nước bọt phun lên mặt bà ta: "Mụ già kia, tôi không bồi thường đấy!"

"Á á á! Tao muốn đánh chết mày!" bà ta mất lí trí định xông về phía tôi. Trong lòng tôi vui vẻ, đợi mụ ta xông lên đánh tôi, tôi đã có cớ quang minh chính đại mà ra tay rồi. Bác sĩ Giang nói như vậy được tính là phòng vệ chính đáng và tôi sẽ không phải chịu trách nhiệm nữa.

Ngoài miệng, tôi vẫn không ngừng nhục mạ, chọc giận mụ ta: "Bà là bà già chết tiệt! Cũng không tự soi gương xét lại bản thân xem với khuôn mặt già nua, sần sùi xấu xí như vỏ cây này có đáng 100.000 Tệ hay không nữa? Da mặt còn dày hơn chân tôi đấy! Chỉ như vậy mà cũng dám mở miệng đòi tiền tôi à? Sao bà không đi cướp luôn đi?"

Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay như sấm, tôi kiêu ngạo ngẩng đầu như con thiên nga.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc