Âm thanh trong đầu biến mất, chỉ còn lại tiếng chuông chói tai khiến cô đau đầu dữ dội.
Cái gì là giá trị tức giận?
Tô Duyệt không thể tin nổi mà ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt ẩn chứa vẻ đắc ý của Hà Hiểu Thấm, lướt qua Giang Hạo Duyên đang cúi đầu, cuối cùng, dừng trên người Giang Từ.
Là vì Giang Từ sao?
Cơn đau đầu và âm thanh trong đầu cô là do Giang Từ tức giận gây ra? Ý là như vậy sao?
Đây lại là tình tiết gì, vì sao trong sách một chút cũng không hề nhắc đến!
Mức độ đau đầu lần này cô còn xem như có thể tiếp thu, chỉ là tiếng chuông quá ồn ào. Tô Duyệt làm bộ trấn tĩnh, cô tiếp tục mở miệng: “Vì sao lại phải vứt hoa?”
Mặt Giang Từ quay về hướng Tô Duyệt, giọng lạnh lùng châm chọc: “Tô Duyệt, cô lại đang giở trò gì? Chẳng lẽ cô cho rằng g.i.ế.t được tôi thì có thể ở bên Giang Mộ Hàng?” Anh không g.i.ế.t cô đã là tốt lắm rồi, người phụ nữ này, thật sự chán sống.
“Cái gì mà g.i.ế.t anh?”
Tô Duyệt hoàn toàn không hiểu ý của anh, “Tôi chỉ cắm hoa thôi, trong phòng tử khí trầm trầm, tôi tìm chút hoa màu sắc xinh đẹp đến điểm xuyết một chút thì làm sao? Còn sẽ chết người?”
Vì ngồi khoảng cách tương đối gần, lúc Tô Duyệt đối diện đôi mắt Giang Từ, cô hơi kinh ngạc một chút. Đôi mắt đen nhánh của người đàn ông như là lưu ly đã mất đi ánh sáng, xám xịt nhưng vẫn đẹp.
Dáng mắt là mắt đào hoa mà cô thích.
Cô có thể tưởng tượng được, đôi mắt này khi chưa bị hỏng nên đẹp đến nhường nào.
“Tôi bị dị ứng với phấn hoa.” Giang Từ hé đôi môi mỏng, ngữ khí cực lạnh. Anh căn bản không thể chạm vào hoa, nghiêm trọng có thể trí mạng. Đây vốn không phải bí mật, chỉ cần hỏi thăm một chút là sẽ biết, mà Tô Duyệt thế nhưng lại giả ngu.
Tô Duyệt sửng sốt, “Tôi không biết.” Cô thật sự không biết Giang Từ dị ứng phấn hoa, trong sách cũng không hề đề cập điểm này. Hơn nữa, bên ngoài căn nhà trồng rất nhiều hoa tươi, làm sao cô có thể nghĩ đến việc anh căn bản không thể chạm vào hoa?
Cho nên, anh hiểu lầm cô muốn mưu hại anh nên tức giận?
“Xin lỗi, tôi không biết anh dị ứng phấn hoa, tôi gả về đây hơn nửa năm rồi, căn bản không có ai nói với tôi chuyện này.” Giọng Tô Duyệt thành khẩn, “Tôi cắm hoa, chỉ là muốn trang trí lại phòng thôi.”
Cô mím môi, nghiêm túc nhìn người đàn ông mặt lạnh, vết sẹo dữ tợn trước mặt: “Giang Từ, tôi chưa từng nghĩ đến việc mưu sát chồng mình.” Kể cả nguyên chủ, tuy ghét Giang Từ nhưng cũng chưa từng nghĩ đến việc hãm hại hắn.
“Cô nghĩ tôi sẽ tin cô?” Giang Từ quay đầu đi, không hề hừ lạnh.
Tô Duyệt hơi hé miệng, muốn giải thích thêm nhưng ngay lập tức, đầu cô không còn đau nữa, tiếng chuông cũng biến mất.
“Giá trị sinh khí: 0.”
Cô không thể tin được nhìn Giang Từ, anh không giận nữa?
Dễ dỗ dành như vậy sao?
Như vậy cơn đau đầu của cô và tiếng chuông vang lên thật sự là do anh. Tô Duyệt nhíu mày, rốt cuộc chuyện này là thế nào, Giang Từ tức giận, cô phải chịu tội. Chẳng lẽ điều này có nghĩa là, sau này cô phải cung phụng Giang Từ mà dỗ dành sao?
Tô Duyệt đè nén các loại nghi vấn trong lòng xuống, cô ngẩng đầu nhìn Hà Hiểu Thấm, “Đem hoa lấy ra ngoài vứt bỏ.”
Hà Hiểu Thấm kinh ngạc, người phụ nữ Tô Duyệt này lúc này không gây rối nữa sao?
“Thất thần làm gì?”
Giọng Tô Duyệt tuy dễ nghe nhưng ngữ khí lại không tốt, “Cô là hộ công của Giang Từ, nhất định biết anh ấy dị ứng phấn hoa, vừa rồi vì sao không nói cho tôi?” Tô Duyệt liếc Giang Từ một cái, lời nói đã cho thấy cô thật sự không biết.
Hà Hiểu Thấm không nghĩ tới Tô Duyệt lại vô sỉ như vậy, muốn trốn tránh trách nhiệm, cô ta nhỏ giọng trả lời: “Tôi cho rằng Thiếu phu nhân là vợ của Giang Từ thiếu gia, sẽ biết.”
Giảm cân!
Trước kia ở giới giải trí, vì giữ dáng, cô ăn uống kiêng khem rất tốt, hiện tại vẫn có thể làm được.
Tô Duyệt nhìn thịt cá trên bàn, cô gắp một khối phần thịt non nhất đặt vào chiếc chén sứ trắng nhỏ. Loại cá này tươi, mềm và béo nhất, cô cẩn thận gỡ hết những chiếc xương dài bên trong, sau đó đặt nửa chén nhỏ thịt cá trắng nõn đó trước mặt Giang Từ, “Giang Từ, hôm nay thịt cá rất tươi ngon, tôi đã gỡ xương cho anh rồi, anh yên tâm ăn đi.”
Vốn dĩ Tô Duyệt đã tính toán chung sống hòa thuận với Giang Từ, hiện tại biết mình không thể chọc đối phương tức giận, cô càng muốn xây dựng mối quan hệ tốt, nếu không, hắn sinh khí, người chịu tội khổ lại là cô.
Giang Từ căn bản không hề lay động, “Tôi không ăn cá.” Anh nhớ tới lần trước, người phụ nữ này gọi điện thoại với giọng gai góc châm biếm anh mù lòa, nói nhìn mặt anh là buồn nôn. Hiện tại, cô ta thế mà chịu đựng ghê tởm, còn gắp đồ ăn cho anh? Cô ta muốn giở trò gì?
“Anh không ăn cá?”
Tô Duyệt muốn hỏi anh không ăn cá, vì sao phòng bếp vẫn đưa cá đến. Bất quá, ngay lập tức, cô nhớ tới chuyện anh dị ứng phấn hoa nhưng bên ngoài hậu viện lại trồng đầy hoa tươi. Đây không phải là để anh tịnh dưỡng, mà là đang giam lỏng anh?
Xem ra, Giang gia có rất nhiều chuyện cô không biết.
Giang Từ không trả lời cô, Tô Duyệt cũng không cảm thấy xấu hổ. Cô đặt chiếc chén sứ nhỏ đựng thịt cá đối diện Giang Hạo Duyên, “Vậy dì cho Tiểu Hạo Hạo ăn.”
Khuôn mặt nhỏ lạnh lùng, đang an tĩnh ăn cơm của Giang Hạo Duyên ngẩng lên, miệng nhỏ mím lại, giọng non nớt nói: “Con cũng không ăn cá.”
“Không được, thịt cá rất có dinh dưỡng, thích hợp nhất cho trẻ nhỏ ăn, Tiểu Hạo Hạo ăn vào mới có thể mau lớn.” Tô Duyệt ôn tồn nói với thằng bé.
Giang Hạo Duyên hiện tại vừa ghét lại vừa sợ hãi Tô Duyệt. Lúc này nhìn thấy Hà Hiểu Thấm vứt hoa xong trở về, cơ thể mũm mĩm của thằng bé khẽ run, bụng nhỏ vẫn còn đau âm ỉ.
Khuôn mặt nhỏ căng cứng, đôi mắt to Giang Hạo Duyên tràn ngập vẻ ủy khuất. Thằng bé vụng về dùng chiếc muỗng bạc nhỏ múc thịt cá, bỏ vào miệng.
Tô Duyệt đương nhiên nhìn ra cậu bé rất kháng cự mình.
Khi nguyên chủ vừa gả cho Giang Từ, Giang Hạo Duyên đối với chuyện có mẹ là vừa vui vẻ lại vừa lo lắng. Những đứa trẻ khác đều có mẹ, cậu cũng muốn có mẹ. Nhưng cậu lại nghe người hầu nói, mẹ kế đều là phù thủy độc ác, thích đánh chửi trẻ con. Sự vui mừng của cậu biến thành lo lắng.
Quả nhiên, nguyên chủ đối với con trai của Giang Từ căn bản là không để mắt tới. Khi Giang Hạo Duyên tới gần, cô ta không chỉ xua đuổi cậu, còn ghét bỏ mắng cậu là con hoang. Vài lần như vậy, thằng bé Giang Hạo Duyên liền biết mẹ mới không thích mình.
Không sao cả vì cậu bé cũng không thích cô ta.
Cậu không chơi với cô ta là được rồi.
Tô Duyệt một bên ăn rau xanh không có mùi vị gì cả, vừa nghĩ cách cải thiện quan hệ với thằng bé. Cô thực sự thích trẻ con, đặc biệt là tiểu thiên sứ đáng yêu như thế, hận không thể nâng niu trong lòng bàn tay.
“Ăn ngon không?” Tô Duyệt nhìn khuôn mặt nhỏ mặt vô biểu tình ăn thịt cá của thằng bé. Thần sắc nghiêm nghị của nó cực kỳ giống Giang Từ.
“Không ngon.”
Giang Hạo Duyên là đứa trẻ thành thật, nói xong, nó mới sợ hãi tựa như che miệng nhỏ lại, mắt to lén lút nhìn về phía Hà Hiểu Thấm đang đứng ở một bên.
“Trẻ con không thể kén ăn.” Tô Duyệt cười cười, “Có cơ hội tôi làm cho cháu món cá hạt thông chiên, tài nấu nướng của tôi rất tốt.” Cô rất thích xuống bếp, có lẽ là có thiên phú, tùy tiện làm đồ vật gì cũng rất ngon, bất quá trước kia lịch trình làm việc kín mít, cơ hội xuống bếp không nhiều lắm.
Quai hàm nhét đầy thịt cá của Giang Hạo Duyên phồng lên, đôi mắt to đen nhánh mở tròn xoe, không thể tin được nhìn Tô Duyệt. Đây là lần đầu tiên người phụ nữ xấu xa này nói chuyện dịu dàng với cậu.
“Tiểu thiếu gia, tay cậu dính dầu rồi.”
Lúc này, Hà Hiểu Thấm lên tiếng, thấp giọng nhắc nhở Giang Hạo Duyên, “Tôi đưa cậu đi rửa tay nhé.”
Cơ thể mũm mĩm của Giang Hạo Duyên run lên, đôi mắt to nháy mắt trở nên ướt át, cậu ủy khuất nhìn về phía Giang Từ.
“Đi thôi, tiểu thiếu gia, lát nữa tôi sẽ bóc vỏ tôm cho cậu.” Hà Hiểu Thấm đi tới, chuẩn bị dắt tay thằng bé.
Tô Duyệt nhìn đôi tay nhỏ của thằng bé. Cậu bé vừa rồi tự mình cầm một con tôm to bóc vỏ, quả thật dính không ít dầu mỡ. Cô cười nói: “Tiểu Hạo Hạo đi rửa tay đi, cháu muốn ăn tôm không? Dì bóc cho.”
Giang Hạo Duyên cúi đầu, miệng nhỏ siết chặt, mất đi huyết sắc. Cậu bị Hà Hiểu Thấm đưa đi toilet.
Trong nhà chỉ còn lại Tô Duyệt và Giang Từ, không gian chìm vào một trận tĩnh lặng.
Tô Duyệt kẹp một con tôm lớn màu đỏ, ngón tay vì có thịt nên có vẻ ngắn ngủn mập mạp, không được đẹp nhưng vẫn linh hoạt. Phần thịt tôm trắng hồng dưới động tác của cô, lập tức thoát xác ra ngoài, ánh lên màu sắc mê người.
Tô Duyệt lấy con thứ hai, tiếp tục bóc, ánh mắt lại dừng trên người Giang Từ. Hôm nay anh vẫn mặc một thân màu đen, cả người trông cứng nhắc vô cùng. Vì ngồi ở bên tay phải, Tô Duyệt có thể rõ ràng nhìn thấy má phải hoàn chỉnh, không chút tổn hao của anh.
Mũi người đàn ông thẳng tắp, đường nét góc cạnh rõ ràng kéo dài đến cằm, hoàn mỹ gợi cảm. Cô biết, gương mặt này trước khi bị hủy dung, nhất định rất xuất chúng. Ngay cả cô từng gặp qua rất nhiều nam minh tinh, cũng không thể không thừa nhận, không một ai có nhan sắc theo kịp được góc nghiêng của anh.
Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào vết sẹo của Giang Từ, theo bản năng xem nhẹ, dung mạo ban đầu của anh có bao nhiêu chói lòa.
“Cô còn nhìn tôi nữa thì cút đi.” Giọng Giang Từ rất lạnh. Anh bị mù nhưng cảm giác vẫn còn. Ánh mắt đối phương sáng quắc nhìn anh, anh có thể cảm nhận được.
Tô Duyệt không hề tức giận, ngược lại cảm thấy buồn cười. Người đàn ông này vừa xấu vừa mù, tính tình lại không tốt, trách không được những người khác đều rời xa anh.
“Sao anh nhỏ mọn thế, nhìn anh cũng không được à?” Tô Duyệt đặt tôm đã bóc xong vào chén, giọng nói thấp dịu nhẹ nhàng, “Anh lớn lên đẹp như vậy, lại là chồng tôi, tôi chỉ thích ngắm anh thôi.” Tô Duyệt lăn lộn trong giới giải trí, dựa vào không chỉ là khuôn mặt và kỹ thuật diễn, mà còn nhờ vào cái miệng này. Chỉ cần cô muốn, là có thể dỗ người ta vui vẻ.
Cô cũng không lừa Giang Từ, cô xác thật thích nhan sắc của anh. Còn về vết sẹo, trong mắt người khác nó dữ tợn, ghê tởm, khủng bố và kiêng kị nhưng trong mắt cô không đáng kể chút nào. Trước kia cô bị bỏng còn nghiêm trọng hơn Giang Từ nhiều, lúc chảy mủ còn ghê tởm hơn.
“Câm miệng.”
Giang Từ mặt vô biểu tình, đối với lời nói của Tô Duyệt, một chữ cũng không tin. Một người phụ nữ bị anh dọa sợ đến mức mỗi đêm chỉ dám ngủ sô pha, còn ở sau lưng chê mặt anh ghê tởm, cô ta nói lời này không cảm thấy buồn cười sao?
Tô Duyệt bĩu môi, người đàn ông này thật là không biết tình thú. Thấy bóng dáng nhỏ bé, bước chân ngắn ngủn, cúi đầu bước vào từ cửa, Tô Duyệt vẫy vẫy tay, “Tiểu Hạo Hạo mau lại đây, tôm đã bóc xong cho cháu rồi.”
Khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của Giang Hạo Duyên không có chút huyết sắc nào, cậu ngẩng đầu, đôi mắt to không giấu được sự sợ hãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)
