Giang Mộ Hàng sau khi cảnh cáo Tô Duyệt một trận, mang theo hơi lạnh rời đi. Tô Duyệt bĩu môi, tự nhủ lần sau thấy Giang Mộ Hàng, cô tuyệt đối sẽ tránh thật xa.
Vừa vào phòng, Tô Duyệt định nói với người làm bếp rằng từ trưa nay cô sẽ dùng bữa ở nhà nhỏ, chỉ cần mang khẩu phần của cô sang đó là được. Giang Từ và bé Giang Hạo Duyên đều ăn ở đó, cô không thể mặt dày một mình chạy ra đại sảnh này ăn. Hơn nữa, nếu ngày nào cũng đối mặt Giang Mộ Hàng, anh ta nhất định sẽ tưởng cô còn chưa dứt tình.
“Hiểu Thấm, thật ghen tị với cậu, ngày nào cũng nhàn rỗi thế.” Một người hầu ghé sát Hà Hiểu Thấm, ghen tị nói.
“Ghen tị với tôi à? Tôi đổi ca với cậu nhé.”
Hà Hiểu Thấm cúi đầu nhìn bộ móng tay mới làm, lơ đễnh trả lời. Bộ móng này tốn vài trăm ngàn, nếu là trước đây, cô ta tuyệt đối không nỡ. Nhưng từ khi tới Giang gia làm việc, cô ta cầm thù lao cao gấp đôi bệnh viện, chất lượng cuộc sống tốt hơn hẳn.
“Cậu đừng nói giỡn.”
Người hầu kia vội vàng xua tay, “Cái này không được. Đại thiếu gia có tính nết thế nào mọi người đều biết, cũng chỉ có cậu ở bên cạnh anh ta lâu nhất. Nếu không phải Đại thiếu đã kết hôn, nói không chừng cậu còn có thể......”
Hà Hiểu Thấm không cho là đúng.
Trước khi đến Giang gia, cô ta cũng có tâm tư đó nhưng nhìn thấy Giang Từ xong, cô ta hoàn toàn từ bỏ ý định. Cô ta không muốn ngày nào cũng đối diện với một khuôn mặt như thế và sống cả đời với một người mù. Cô ta lớn lên xinh đẹp, một người mù làm sao có thể thưởng thức. Nói đi cũng phải nói lại, với cái tính tình đó của Giang Từ, ai chịu nổi?
“Đừng nói linh tinh, Giang Từ thiếu gia nhà chúng ta, chỉ có người phụ nữ như Tô Duyệt phu nhân mới xứng đôi.” Lời nói của Hà Hiểu Thấm tràn đầy sự trào phúng.
Người hầu nghĩ đến thân hình, cùng khuôn mặt còn khó coi hơn cả mình của Tô Duyệt, liền bật cười, “Cậu nói đúng, tôi thấy......”
Giọng người hầu đột nhiên im bặt.
Cô ta ngơ ngác nhìn Tô Duyệt từ cửa đi vào, “Thiếu...... Thiếu phu nhân.” Người hầu lập tức cúi đầu.
“Các cô đang bàn luận về tôi à?” Tô Duyệt ánh mắt sâu kín nhìn về phía hai người.
Hà Hiểu Thấm so với người hầu bên cạnh thì trấn tĩnh hơn, “Chúng tôi vừa khen Thiếu phu nhân cô và Giang Từ thiếu gia xứng đôi.” Cô ta biết Tô Duyệt ghét nhất người khác gán ghép mình với Giang Từ, trả lời như vậy rõ ràng sẽ chọc giận Tô Duyệt nhưng cô ta lại không sợ hãi đối phương.
Trước khi cô ta vào Giang gia, ít nhất đã có hơn hai mươi người hộ công chăm sóc Giang Từ bị sa thải, không phải vì mùi cơ thể, thì cũng vì giọng nói và nhiều nguyên nhân khác. Cô ta là người phù hợp nhất với yêu cầu của Giang Từ. Trước mặt Giang Từ, cô ta tự tin mình có địa vị hơn Tô Duyệt, cái gọi là người vợ này.
“Phải không?”
Tô Duyệt nhìn thẳng vào đôi mắt ẩn chứa vẻ đắc ý của Hà Hiểu Thấm, giọng nhàn nhạt: “Tôi cứ tưởng các cô đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp mới vào được Giang gia, chắc chắn phải biết một trong những gia quy là: không được tự tiện bình phẩm chủ nhà.”
“Chúng tôi......” Hà Hiểu Thấm có chút kinh ngạc, cô ta nghĩ Tô Duyệt sẽ tức giận.
“Câm miệng, tôi không thích nghe người khác ngụy biện.”
Tô Duyệt lăn lộn trong giới giải trí lâu như vậy, lợi hại nhất chính là nhìn ánh mắt và sắc mặt người khác. Giống như sự tức giận ẩn giấu, thần sắc kiềm chế trong mắt người hầu trước mặt, cô chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấu ý đồ của đối phương.
Hô hấp của Hà Hiểu Thấm cứng lại, trong lòng thầm hận.
“Bắt đầu từ trưa nay, tôi sẽ dùng bữa ở nhà nhỏ, khẩu phần của tôi cứ trực tiếp lấy cùng với Giang Từ là được.”
“Thiếu phu nhân, tôi xin lỗi, tôi chỉ phụ trách sinh hoạt hằng ngày của thiếu gia, cô......” Hà Hiểu Thấm từ đáy lòng xem thường Tô Duyệt, một người phụ nữ vừa xấu vừa không có đầu óc như vậy, làm sao cô ta nguyện ý hầu hạ.
“Xem ra, tôi ở Giang gia quả thật không có địa vị gì, ngay cả chuyện nhỏ như đưa cơm cũng bị các cô từ chối. Không biết nếu tôi nhờ quản gia mời riêng một người chuyên đưa cơm cho tôi thì có được không nhỉ.” Giọng Tô Duyệt rất nhẹ.
Nghe vậy, gương mặt thanh tú của Hà Hiểu Thấm đỏ bừng, vừa thẹn vừa uất ức, “Không cần phải mời người khác, Thiếu phu nhân, chuyện nhỏ này để tôi làm là được.”
“Phải không? Vậy giao cho cô. Gần đây tôi muốn giảm cân, đồ ăn cần thanh đạm một chút.” Tô Duyệt dặn dò xong, lập tức rời đi, hoàn toàn mặc kệ vẻ mặt không tình nguyện của Hà Hiểu Thấm.
-
Trên bãi cỏ cách nhà nhỏ không xa có lắp một cái bàn đu bằng ván gỗ. Không biết có phải bị bỏ lâu ngày hay không, màu gỗ đã đổi nhìn như bị mốc.
Lúc này, Giang Hạo Duyên ôm Rau Thơm đặt lên bàn đu, “Rau Thơm, ngồi ngoan, Hạo Hạo đẩy em nha.” Thằng bé không có sức, đôi tay mũm mĩm nắm sợi dây đu lắc lư, khiến bàn đu chỉ khẽ nhúc nhích.
Giang Hạo Duyên khẽ co ngón tay nhỏ lại, nhìn bàn tay lấm bẩn của mình, có chút ngượng ngùng.
“Tiểu thiếu gia, tôi đưa cậu đi rửa tay nhé, lát nữa phải ăn cơm.” Hà Hiểu Thấm ngữ khí ôn nhu.
Giang Hạo Duyên quay người lại, bế Rau Thơm trên bàn đu lên, giọng non nớt nói: “Rau Thơm, chúng ta đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm.” Thằng bé thích nhất ăn cơm, vì lúc đó có thể ở cạnh ba ba.
Hà Hiểu Thấm mang theo Giang Hạo Duyên đi đến toilet.
Cô ta nhìn thoáng qua ngoài cửa, sau đó chậm rãi đóng cửa lại.
Đặt Rau Thơm xuống đất, đôi tay nhỏ mũm mĩm lấy nước rửa tay, xoa xoa. Giang Hạo Duyên nhón đầu ngón chân để mở vòi nước, bắt đầu rửa trôi bọt xà phòng.
Ừm, bàn tay nhỏ đã trở nên trắng nõn sạch sẽ.
“Con rửa xong rồi.” Giang Hạo Duyên lắc lắc nước trên tay, muốn ôm Rau Thơm.
“Tiểu thiếu gia, chờ một chút.” Hà Hiểu Thấm ngăn cản thằng bé.
Giang Hạo Duyên khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị, thằng bé ngẩng đầu, giọng non nớt hỏi: “Làm sao vậy?”
Hà Hiểu Thấm nửa ngồi xổm xuống, đối diện đôi mắt to của thằng bé: “Tiểu thiếu gia, Tô Duyệt phu nhân sai tôi một việc. Nếu tôi không nghe lời cô ấy, cô ấy sẽ đuổi việc tôi, như vậy, sau này sẽ không có ai chăm sóc Giang Từ thiếu gia nữa.”
“Không được, cô không thể đi.” Giang Hạo Duyên biết ba ba không nhìn thấy, cần người khác chăm sóc. Thằng bé có chút sốt ruột, giọng non nớt nói: “Bây giờ cô không được đi, Hạo Hạo còn nhỏ, con sẽ mau mau lớn lên, chăm sóc ba ba.”
“Tôi đương nhiên không muốn đi.”
Hà Hiểu Thấm đưa tay ra, vươn về phía cơ thể bé nhỏ của Giang Hạo Duyên. Cách lớp quần áo mỏng manh, cô ta dùng sức nhéo thịt cậu bé: “Phu nhân rất ghét cháu, nói cháu không ngoan, bảo tôi trừng phạt cháu một chút. Đừng khóc nha, nếu cháu khóc, tôi sẽ phải rời đi đó.” Cô ta buông tay, rồi đổi sang chỗ khác tiếp tục nhéo: “Đây là bí mật của chúng ta, không được nói cho người khác, nếu không tôi sẽ bị đuổi việc.”
Làn da trẻ con non nớt, cảm giác đau đớn rất mẫn cảm. Bình thường dù chỉ va chạm nhẹ, trẻ con cũng sẽ đau đến khóc lớn. Giờ bị người lớn nhéo, làn da yếu ớt làm sao có thể chịu đựng được cơn đau như vậy.
Cơn đau truyền đến, dù cậu bé bình thường có lạnh lùng, già dặn đến mấy, cậu vẫn đau đến mức phải rụt cái bụng nhỏ lại. Nước mắt lập tức dâng đầy đôi mắt to, Giang Hạo Duyên siết chặt miệng nhỏ, không được khóc, ba ba sẽ không có ai chăm sóc.
Nhưng mà đau quá!
Hạo Hạo đau quá!
“Meo, meo, meo......” Rau Thơm bất an kêu lên bên cạnh.
-
Giữa trưa, Tô Duyệt khám bác sĩ xong trở về. Sau khi cầm được kết quả kiểm tra, cô biết cơ thể mình không có vấn đề gì. Còn về tiếng chuông, bác sĩ nói đó là ảo giác, vết sưng trên trán chỉ cần bôi thuốc tiêu sưng đúng hạn là được.
Trong phòng thực sự yên tĩnh, rèm cửa che kín mít. Ánh sáng trong nhà so với bên ngoài thì tối tăm hơn nhiều. Rõ ràng bên ngoài ánh mặt trời chói chang, nhưng trong nhà lại chìm trong không khí u ám, lạnh lẽo.
Tô Duyệt đánh giá xung quanh. Căn phòng rất lớn, nhưng lại trống trải một cách khác thường. Lấy màu xám nâu làm tông chủ đạo, cứng nhắc, lạnh lẽo và đơn điệu, rất giống phong cách của Giang Từ.
Trong phòng, đồ vật thuộc về cô thiếu thốn đến đáng thương. Nguyên chủ đã sống ở đây gần nửa năm, rõ ràng là nữ chủ nhân nhưng lại giống như một vị khách.
Tô Duyệt ném túi xách lên ghế sô pha, rồi đi thẳng đến cửa sổ kính sát đất. Cô “roẹt” một tiếng, kéo tấm màn vải xám đậm che kín ra. Ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài tràn vào, căn phòng lập tức ngập tràn ánh sáng dịu nhẹ, sự âm u lạnh lẽo tan biến hết.
Ánh mắt Tô Duyệt ánh lên vẻ hài lòng. Cô nhìn thấy một chiếc bình hoa sứ trắng được đặt trên tủ, sau đó đi ra ngoài. Khi trở lại, trên tay cô đã có một bó hoa tươi.
Tô Duyệt cắm những bông hoa kiều diễm vào bình hoa, sau đó đặt bình hoa lên bàn. Căn phòng ảm đạm lập tức thêm vài phần sinh khí.
“Giang Từ thiếu gia sẽ không thích kiểu bài trí này đâu.”
Hà Hiểu Thấm mang hộp cơm bước vào từ cửa, thấy Tô Duyệt cười khúc khích nghịch bình hoa, cô ta nhịn không được lên tiếng. Mà phía sau cô ta, Giang Hạo Duyên cúi đầu đi theo vào, lúc này, trong lòng cậu bé không còn ôm Rau Thơm nữa.
“Tôi thích là được.” Tô Duyệt cũng không để ý nhiều đến lời Hà Hiểu Thấm nói. Cô cũng là nữ chủ nhân căn phòng này, chẳng lẽ quyền cắm hoa cũng không có sao?
Hà Hiểu Thấm nghĩ đến thái độ cường thế của Tô Duyệt ở nhà bếp, cô ta không nói thêm gì nữa, mà đi đến bàn ăn, bắt đầu bày biện đồ ăn.
“Giang Từ đâu?” Tô Duyệt hỏi.
“Giang Từ thiếu gia đang ở thư phòng bên cạnh, tôi sẽ đi mời thiếu gia đến ăn cơm ngay.” Từ khi đến Giang gia làm việc, cô ta chưa từng thấy Giang Từ rời khỏi căn nhà này nửa bước. Có lẽ vì anh ta biết mình bị mù, cộng thêm dung mạo xấu xí, nên không muốn ra ngoài dọa người.
“Không cần cô, tôi đi.” Tô Duyệt xua tay, cô hướng về phía căn thư phòng đóng kín kia mà đi đến.
So với phòng ngủ, thư phòng cũng không khá hơn là bao. Thậm chí nơi này ánh sáng càng thêm tối tăm, âm u.
Người đàn ông ngồi sau bàn giấy, nhắm mắt lại bất động, giống như bị đóng băng. Bóng tối vây quanh người anh, tạo ra ảo giác như thể sắp nuốt chửng anh.
Anh không phải là từ sáng đến giờ vẫn luôn ngồi ở đây đấy chứ?
“Giang Từ, ăn cơm.” Giọng nói mềm mại, dễ nghe vang lên trong bóng tối, phá vỡ sự tĩnh lặng xung quanh.
Phải nói, tuy Tô Duyệt lớn lên khó coi nhưng giọng nói của cô hoàn toàn tương phản với thân hình, thực sự rất dễ nghe. Thấp trầm, dịu dàng, giống như giọng miền Nam mềm mại, có một sự trong trẻo khó tả. Ngay cả những diễn viên lồng tiếng Tô Duyệt từng sử dụng trước đây, so sánh dưới, cô cũng không thể không thừa nhận mình thực sự thích giọng nói hiện tại này.
Trong ánh sáng tối tăm, người đàn ông không có phản ứng, giống như đã ngủ rồi.
Tô Duyệt bước qua, cô vươn tay muốn chạm nhẹ vào anh. Giây tiếp theo, người đàn ông mở to mắt, dọa Tô Duyệt phải khựng tay lại giữa không trung.
Cô làm dịu nhịp tim, chậm rãi thu tay về, “Giang Từ, ăn cơm.”
Giọng nói của người phụ nữ truyền đến bên tai, Giang Từ theo bản năng nhíu mày. “Ừm.”
Ra khỏi thư phòng, Giang Từ thuần thục bước đến bàn ăn. Anh đâu vào đấy ngồi xuống ghế. Nhưng rất nhanh, anh phát hiện ra sự khác thường. Dĩ vãng không khí xung quanh luôn lạnh lẽo, nhưng lúc này, anh cảm giác được sự ấm áp trong không khí, giống như...... ánh mặt trời.
Đồng thời, ngoài mùi thức ăn thường ngày, anh còn ngửi thấy mùi hoa.
Giang Từ cau chặt mày. Vết sẹo bên má trái bị kéo căng, trông càng khó coi hơn. “Đem hoa đi vứt.”
Hà Hiểu Thấm lộ vẻ vui mừng trên mặt, lập tức đáp: “Đó là hoa phu nhân hái về, tôi sẽ đem đi vứt bỏ ngay.” Cô ta có chút đắc ý nhìn Tô Duyệt một cái, ngay sau đó đưa tay lấy bình hoa.
“Chờ một chút.”
Tô Duyệt mở miệng ngăn cản. Nhưng mà giây tiếp theo, đầu cô đột nhiên đau nhói, tiếng chuông chói tai kia cũng vang lên trong đầu.
“Chuông báo tức giận vang lên, giá trị tức giận: 30.”
Tô Duyệt vẻ mặt ngạc nhiên.
Cái gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








