Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau chuyện vừa rồi, Diệp Nhu cảm thấy dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ không còn sợ hãi nữa. Cô cõng bó củi trở về Diệp gia.
Diệp Ôn thấy cô thì đá đống quần áo bẩn dưới chân qua, giọng khinh khỉnh: “Giặt sạch đống này đi.”
Diệp Nhu liếc cô ta một cái. Diệp Ôn đang soi gương nhỏ trong tay, hết nghiêng trái lại nghiêng phải, chăm chú ngắm mặt mình.
Diệp Nhu cúi người lật đống quần áo, nhặt mấy món dính máu ném trả lại bên chân Diệp Ôn, rồi mới ôm phần còn lại đi ra ngoài. Phía sau, Diệp Ôn tức đến nghiến răng gọi với theo.
Diệp Nhu dừng bước, quay đầu nói thản nhiên: “Cô mà còn ép tôi giặt đồ cho cô nữa, ngày mai cả thôn sẽ biết cô đã làm gì.”
Lời vừa dứt, Diệp Ôn nghẹn họng, không nói thêm được chữ nào. Cô ta hừ lạnh một tiếng, nhét quần áo vào thùng gỗ, xách theo, đuổi kịp Diệp Nhu. Lúc lướt qua nhau, Diệp Ôn đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu sát lại gần, mũi liên tục ngửi.
Khoảng cách quá gần khiến Diệp Nhu khó chịu, cô lùi lại một bước.
Diệp Ôn chắc nịch: “Mày ăn thịt!”
Trong lòng Diệp Nhu khẽ căng lên, nhưng sắc mặt vẫn bình thản: “Cô ngửi nhầm rồi.”
“Không thể nào!” Diệp Ôn cao giọng, ánh mắt đảo về phía bếp, “Mày ăn vụng thịt khô đúng không?”
“Không có.” Diệp Nhu đáp ngắn gọn, ôm quần áo rời đi.
Diệp Ôn đứng nhìn theo, răng cắn chặt. Cô ta nhất định đã ăn thịt. Chỉ cần bắt được tận tay, xem Diệp Nhu còn chối được không!
________________________________________
Trước thôn có một con sông lớn, cũng chính là nguồn gốc cái tên Đại Hà Thôn. Ngày xưa người ta còn dùng sông này để đi thuyền, mặt nước phẳng lặng, đoạn sâu nhất người lớn lội vào cũng không chạm đáy.
Hai bên bờ cỏ lau um tùm, mấy con vịt vàng chui ra chui vào kêu quạc quạc.
Diệp Nhu đến không sớm, chỗ nước êm đã bị chiếm gần hết. Mấy người phụ nữ ngồi xổm ven sông, vừa giặt quần áo vừa tán gẫu, chuyện nhà chuyện cửa kéo dài bất tận.
Cách giặt đồ vẫn như cũ: nhúng nước, đặt lên đá, dùng chày gỗ đập liên hồi.
Diệp Ôn tìm mấy người quen, còn Diệp Nhu tránh xa cô ta, chọn một chỗ khác. Cô học theo người bên cạnh, nhúng quần áo xuống nước.
Ba bà thím gần đó đang nói chuyện rôm rả:
“Nhà họ Triệu với nhà họ Vương đánh nhau vì Cố Hoài đấy.”
“Chuyện cũ rồi. Nhà họ Triệu muốn gả Triệu Uyển cho Cố Hoài, con bé không chịu, ở nhà đòi chết đòi sống.”
“Vậy Cố Hoài muốn cưới Vương Thiến à?”
“Buồn cười lắm! Cố Hoài nói đứa bé trong bụng Vương Thiến chưa chắc là của hắn, chết sống không nhận.”
“Thôn trưởng Giang chắc đau đầu lắm nhỉ?”
“Chứ sao! Lúc nãy tôi đi ngang qua Ủy ban thôn còn nghe ông ấy chửi um trời.”
“Nên bắt cả ba đứa đó đi cải tạo cho sạch không khí trong thôn.”
Một bà thím thấy Diệp Nhu thì tò mò hỏi: “Diệp nha đầu, Vương Thiến với Cố Hoài quen nhau từ khi nào thế?”
“Ai là người chủ động trước?”
“Ngươi biết thì kể cho bọn ta nghe đi.”
Từ xưa đến nay, người ta chưa bao giờ chán chuyện hóng hớt.
Diệp Nhu lắc đầu: “Cháu cũng không rõ.”
Cô thật sự không biết, bởi vì cô không có ký ức của nguyên chủ.
Không khí xung quanh dần lắng xuống. Diệp Nhu nhấc quần áo lên, cầm chày gỗ đập mạnh. Bột giặt thời này rất quý, Triệu Tú Lan giữ khư khư. Diệp Nhu chỉ có thể dùng tay chà thật mạnh để tẩy dầu mỡ.
“Ùm!”
Diệp Nhu ngẩng đầu, thấy bên kia sông ba đứa trẻ nhảy ùm xuống nước như sủi cảo rơi nồi.
Mọi người dường như đã quen, chẳng ai để ý. Chỉ có Diệp Nhu cảm thấy không ổn.
Ba đứa trẻ chới với, đầu lúc nổi lúc chìm, tay quẫy loạn xạ. Có đứa sợ đến mức không kêu nổi.
“Có người rơi xuống nước!”
Diệp Nhu hét lớn, ném quần áo, lao thẳng xuống sông. Nước lạnh buốt khiến cô rùng mình, nhưng rất nhanh cô ép mình bình tĩnh, bơi tới chỗ mấy đứa trẻ.
Sông sâu nhưng không rộng. Cô túm từng đứa, đẩy về phía bờ. Một đứa trong số đó hoảng loạn bám chặt lấy cô, ấn đầu cô xuống nước. Diệp Nhu nín thở, cố sức vùng vẫy, cuối cùng đưa được cả ba đứa lên bờ.
Vừa lên bờ, cô lạnh run, ôm chặt lấy mình.
Bỗng vang lên tiếng cười hì hì. Ba đứa trẻ chỉ vào cô, cười đến run người:
“Bị lừa rồi!”
“Bọn tao giả vờ thôi, đâu có chết đuối!”
“Đồ ngốc!”
Đứa đứng giữa cười to nhất — chính là kẻ vừa nãy cố ý ấn đầu cô xuống nước. Nếu cô không chịu được lâu hơn một chút, thật sự đã chết rồi.
Diệp Nhu ngồi dưới nắng, toàn thân lạnh lẽo. Ác ý nồng đậm khiến cô run lên.
Tiếng bàn tán vang từ xa:
“Lại mấy thằng nhóc đó, năm nào cũng chơi trò này.”
“Chỉ có Diệp nha đầu ngu thật mới đi cứu.”
“Triệu Tú Lan nuôi ra đứa con gái như vậy cũng lạ.”
“Thật ra tâm nó tốt, chỉ tiếc là xấu quá.”
Một chiếc áo khoác ngắn phủ lên vai cô. Diệp Nhu ngẩng đầu, thấy Giang Thần ngậm thuốc, cười u ám: “Đáng thương thật.”
Tiểu Hổ chỉ vào hai người làm mặt quỷ: “Gian phu dâm phụ!”
Giang Thần cười khẩy, bước tới túm thằng bé, ấn thẳng đầu nó xuống nước.
“Ục ục—”
Tiểu Hổ vùng vẫy dữ dội.
Giang Thần nhấn thêm hai cái nữa mới kéo lên: “Còn dám mắng không?”
Thằng bé mặt tím tái, lắc đầu lia lịa.
“Ngoan thế này mới đúng.” Giang Thần buông tay.
Tiểu Hổ khóc òa, vừa chạy vừa hét đòi về mách nhà.
Giặt xong, cô vừa đứng dậy thì hoa mắt, thân thể ngã xuống.
“Diệp Nhu!”
“Mau gọi người!”
________________________________________
Khi tỉnh lại, trên đầu là bóng đèn. Đầu đau như muốn nổ, bên giường treo chai truyền dịch.
“Cháu tỉnh rồi.”
Một giọng già nua vang lên. Bên giường đối diện là một ông lão dáng trí thức, gầy gò, quần áo cũ nhưng gọn gàng, đang đọc sách.
“Lão Lưu, con bé tỉnh rồi.”
Một ông lão khác bước tới, mùi thuốc Đông y quen thuộc khiến Diệp Nhu thấy an tâm.
“Không sao, lạnh nóng đột ngột thôi, truyền xong là về được.”
Diệp Nhu khẽ nói: “Cảm ơn ông.”
Lưu bác sĩ khoát tay, quay sang ông lão kia: “Đừng đọc nữa, lại chảy máu đấy.”
“Không sao.” Ông lão không rời mắt khỏi sách.
“Lại là tiểu Giang mang sách cho ông à? Thằng nhóc đó biết ông thích gì thật.”
Ông lão ngẩng đầu, giọng khàn nhưng sắc bén: “Trao đổi thôi. Nó thông minh… chỉ tiếc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










