【A Mộc, tôi vừa thấy xe của cậu? Cậu lúc nào học được kỹ thuật lái như vậy đấy? Cú drift vừa rồi làm thế nào vậy?】 Thiết bị đầu cuối của Tần Mộc liên tục vang lên tiếng tin nhắn, dường như là người quen nhắn tới.
【A Mộc, có thời gian dạy tôi với?】
Tần Mộc vẫn không đáp lại. Dọc đường xe, mấy người lái xe khác đều tò mò không chịu được, hận không thể lập tức đuổi theo hỏi cho ra lẽ.
Chẳng mấy chốc, xe đến bãi đỗ của nhà hàng Phỉ Tư. Robot chỉ dẫn nhìn thấy chiếc xe bay màu lam nhạt phóng tới với tốc độ cực nhanh, lúc dừng lại, cả thân xe như còn đang rung lên vì lực.
Sau khi xe dừng hẳn, Vân Mạt nhẹ nhàng uyển chuyển nhảy xuống.
“Ra đây nào.” Cô gõ lên cửa sổ ghế phụ, gương mặt tràn đầy vui vẻ.
Cửa xe đột ngột bật mở, hai chân Tần Mộc run rẩy, loạng choạng lao tới thùng rác gần đó, tay phải ôm ngực, miệng há ra liền nôn.
“Bác sĩ Tần, người anh muốn đảm bảo chính là cô ấy sao?” Giám đốc Ôn ánh mắt lóe sáng, khách khí hỏi.
Phỉ Tư là nhà hàng năm sao nổi tiếng trong tinh hệ, từ trước đến nay vẫn nổi danh vì ẩm thực tinh xảo.
Chủ nhà hàng rất tôn trọng tự nhiên, vì thế nơi đây là nhà hàng duy nhất ở trung tâm tinh hệ chấp nhận bỏ chi phí cao để thuê người thật thay vì dùng robot.
Cũng chính vì đặc điểm đặc biệt đó, khách đến nườm nượp không ngớt.
“Là cô ấy. Tôi đã nói hết tình hình với ngài rồi.” Sắc mặt Tần Mộc vẫn còn hơi trắng bệch.
“Vân Mạt đúng không? Cô biết làm gì?” Giám đốc Ôn đánh giá Vân Mạt từ trên xuống dưới, trong lòng âm thầm cho điểm.
Người Lam Tinh: điểm thấp.
Giới tính: bình thường.
Tuổi tác: quá trẻ.
Mức lương yêu cầu: trung bình.
Kinh nghiệm làm việc: không có, điểm thấp.
Người bảo đảm: đánh giá tốt.
“Tôi có tay nghề đầu bếp siêu đỉnh.” Vân Mạt thấy rõ ánh mắt chê bai của ông ta, thầm nghĩ muốn ở lại đây chắc không dễ, liền mạnh dạn nói phét trước.
Giám đốc Ôn: …
“Cô có biết chúng tôi tuyển người để làm gì không?”
Tần Mộc đưa tay ôm trán.
Vân Mạt: “Không phải làm việc trong bếp sao?”
“Giám đốc Ôn, giúp một chút đi? Cô ấy cũng không dễ dàng gì.” Tần Mộc nhỏ giọng năn nỉ, “Nếu trong thời gian thử việc thấy không phù hợp, ngài đổi người cũng được, được không?”
Giám đốc Ôn giơ tay nhìn đồng hồ, giờ dùng bữa cao điểm sắp tới, nể mặt bác sĩ một chút, cũng chẳng có gì thiệt.
“Được rồi, đi theo tôi.” Giám đốc Ôn vừa nói vừa dẫn cô vào bếp.
“Bên này là rau mới nhập, bên kia cần xử lý nguyên liệu, khách ăn xong bát đũa thì cô quay lại thu dọn một chút, để robot rửa sạch…”
Vân Mạt thầm rên trong lòng. Cả đời này cô ghét nhất hai việc: một là rửa rau, hai là rửa bát. Thôi thì... trời sắp giao sứ mệnh cho người vậy...
Tần Mộc chờ cô ổn định vị trí, điền thêm thông tin, rồi mới xoay người cáo từ.
Trên đường đi, anh không nhịn được hỏi: “Nếu cô chịu xem bói cho bạn của tôi một quẻ, chẳng phải sẽ kiếm tiền rất dễ sao?”
Vân Mạt nghiêm túc nhìn anh: “Tôi đã nói rồi, chỉ xem cho người có duyên, không phải nói lung tung.”
“Tại sao lại nói là không có duyên với anh ta?” – Tần Mộc không hiểu.
“Sau khi anh rời đi, trên người mang theo hồng quang, biểu hiện là đang đi với quý nhân, người đó hiện tại vận khí cực tốt, không cần hỗ trợ. Bói toán là hỏi thăm thiên cơ, sẽ ảnh hưởng đến phúc vận, không thể tùy tiện.”
“Thế làm bạn thì sao?” Tần Mộc vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
“Có duyên sẽ gặp.”
“Nếu... cô cứ cho là nếu, thật sự gặp người cần giúp đỡ thì sao?” Tần Mộc hỏi tiếp.
“Miễn là chuyện tích đức, tôi sẽ không từ chối. Anh có thể cho họ liên hệ tôi trực tuyến.” Vân Mạt xua tay, đi vào phòng bếp.
Tần Mộc đứng ngẩn ra tại chỗ một lúc, cảm thấy thật khó mà hiểu nổi cảnh giới tinh thần của “cao nhân”.
Trước đó còn vì 80 tinh tệ mà chủ động nói chuyện nửa ngày, giờ lại đòi người có duyên? Còn nói đến tích đức?
Vân Mạt vừa xoay người vừa tiếc nuối lẩm bẩm: “Mệnh Vân Mạt thuộc Mộc, vượng Mộc thiếu Kim, cần Hỏa trợ đỡ, rất kỵ thổ. Vương Minh Đào, mệnh thổ lại thiếu hỏa, cần tránh mộc…”
“Bát tự không hợp, tiếc thật, một khách hàng lớn đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


