Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Dựa Vào Đoán Mệnh Mà Hot Toàn Tinh Tế Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Nếu Vân Mạt biết được trong đầu anh đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ ném cho anh hai chữ ‘Đồ ngốc!’

“Cô chuẩn bị xong chưa?” Tần Mộc đến trước năm phút chỉ để không lỡ cái gọi là “giờ lành”.

“Đây là xe bay của anh à? Sửa xong rồi à?”

Vân Mạt tò mò đánh giá. Thân xe màu lam, có đường nét mềm mại, động cơ là loại năng lượng cấp ba, nguyên lý vận hành đại khái dựa trên lý thuyết từ trường lơ lửng, điều hướng theo từ đạo tương ứng trong hệ thống giao thông.

“Ừ.” Vân Mạt phản ứng, khiến Tần Mộc cảm thấy có chút tự hào.

Anh là người mê xe, hơn nửa lương tháng đều đổ vào việc bảo dưỡng chiếc xe này: “Đây là mẫu mới ra của công ty Mai Tái. Đừng nhìn bên ngoài giống như mấy xe khác, tính năng chắc chắn vượt trội.”

Vân Mạt nhếch miệng không mấy quan tâm, đây chẳng phải là kiểu chủ xe thích khoe xe ngầm sao? Vẻ ngoài thì khiêm tốn, nhưng thực chất trong lòng chỉ mong người khác khen anh, không, phải nói là khen chiếc xe của anh!

Tít…

Khi Tần Mộc mở khóa xe, miệng Vân Mạt không kìm được há to, từ đáy lòng thốt lên: “Oa!”

Cửa xe mở ra như hai cánh chim vươn về phía trước, cực kỳ đẹp mắt, quyến rũ.

“À à, thì ra là thế này!”

“Có!”

Nguyên chủ vốn biết lái xe bay, chỉ là đây là lần đầu tiên Vân Mạt thật sự được cầm lái, cảm giác vô cùng phấn khích.

“Vậy lái đi.”

Trước ánh mắt đầy mong đợi của Vân Mạt, lòng tự tôn của Tần Mộc được thỏa mãn đến cực điểm.

Cũng vì thế mà anh đã đưa ra một trong những quyết định hối hận nhất từ khi sinh ra tới giờ, anh nhường ghế lái cho cô...

Vân Mạt cẩn thận nhớ lại các thao tác điều khiển, làm quen với hệ thống điều hành trong xe.

Sau đó, cô đạp ga, chiếc xe bay màu lam từ từ bay lên.

“À à, thì ra là vậy!” Vân Mạt làm theo hướng dẫn, nhập vào làn đường tương ứng, cảm giác thật sự quá tuyệt.

“Hệ thống đã thiết lập sẵn rồi, cô thử xem có ổn không, nếu thấy không được thì chuyển sang chế độ tự lái.” Tần Mộc nói.

Trên tuyến đường này không có nhiều xe, chỉ có hai ba chiếc. Một cô gái lái xe thì thường cẩn thận, chắc cũng không có vấn đề gì lớn.

Nhưng điều anh không ngờ tới là lần đầu cầm lái, Vân Mạt không chỉ lái lạng quạng mà còn tăng giảm tốc kiểu giẫm thẳng một phát, rẽ cua thì gần như trượt ngang như drift xe đua.

Tần Mộc ngồi ghế phụ, lòng bàn tay đổ mồ hôi, siết chặt tay cầm, mặt trắng bệch như bị dọa sợ.

“Này, em gái, tôi xin cô đấy, chuyển sang chế độ tự lái được không?”

“Anh nhìn anh kìa, chẳng có tiền đồ gì cả, tôi lái tốt mà.” Vân Mạt vừa nói vừa mở cửa sổ bên trái ra.

Trời ơi, cảm giác này đúng là thích quá, đã bao nhiêu năm rồi mới lại có cảm giác tự do chạy xe thế này.

Tần Mộc liên tục nhìn bản đồ, cầu cho đoạn đường này mau chóng kết thúc, lần sau thế nào cũng không để ai chạm vào xe mình nữa.

Két…

Tới một ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Vân Mạt mạnh mẽ chen vào làn chậm, chiếm đúng vị trí cạnh một chiếc xe màu đỏ.

Một người đàn ông trung niên bụng bia hạ kính xe, giơ ngón giữa về phía cô.

“Không sao đâu, đừng căng thẳng, đừng để ý tới ông ta.” Tần Mộc vội vàng an ủi, chỉ sợ cô gái này nổi khùng lên, mà lỡ đụng xe thì anh biết đi đâu mà khóc?

“Đồ ngu! Mẹ mày không dạy mày nhìn đường à?” Người đàn ông thấy cô không phản ứng, hàm răng vàng khè, giận dữ gào lên không ngừng.

Vân Mạt không nói gì, chỉ lấy bình nước mang theo bên người ra, chậm rãi rót đầy nước.

Tần Mộc vừa mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cô gái này vẫn còn cứu được, ít nhất còn biết im lặng và nhẫn nhịn khi sai.

Nhưng anh còn chưa kịp thả lỏng.

Ngay khoảnh khắc đèn xanh bật sáng, Vân Mạt chẳng thèm nhìn lấy một cái, đạp mạnh chân lên hệ thống động lực, tay trái vươn ra ngoài cửa sổ, hất nguyên ly nước đầy vào mặt người đàn ông trung niên.

“Mẹ kiếp nhà mày!” Người đàn ông nổi điên, đập mạnh còi xe, muốn đuổi theo.

Nhưng lúc đó, đuôi chiếc xe bay bỗng bùng sáng hai luồng lửa xanh, phần đầu xe đột ngột nhấc lên, sau đó nhanh chóng lách qua làn chậm, lao vào làn tốc hành. Rất nhanh, chiếc xe lướt một vòng cua gấp 90 độ, vút đi mất.

Chỉ trong nháy mắt, người đàn ông trung niên còn chưa kịp định thần, trước mặt đã không còn thấy bóng chiếc xe đâu nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc