: Mít
Mạc Linh Chi: "!!!"
Cô sững sờ tại chỗ, Tô Ức chậm rãi tới gần cô, anh ta cao ngang với Hạ Vân Trù, hình người của Mạc Linh Chi chỉ có thể tới được bả vai của họ. Lúc này, anh ta đứng trước mặt lại làm cho người ta có cảm giác ngột ngạt không thể nới lỏng được.
Mạc Linh Chi muốn lui về sau, đột nhiên cô dừng lại.
Mũi của cô giật giật, cô lập tức nhướng mày, cô nhận ra từ trên người Tô Ức một loại hơi thở quen thuộc, sự quen thuộc này làm cho cô nhất thời có chút hoảng hốt...
Một lát sau, cô trợn mắt lên, vui vẻ nhìn Tô Ức: “Anh cũng là ‘Linh’ sao?!”
Trên thế giới này thì ra vẫn còn có đồng loại!
Mạc Linh Chi kinh ngạc, đồng thời tâm trạng không nhịn được có chút lâng lâng.
Từ lúc cô hóa hình đến bây giờ đã một trăm năm, ban đầu không hề nghĩ rằng trên thế giới này vẫn còn có Linh, giờ lại có đồng loại của mình.
Hơi thở là thứ không thể đánh lừa được, cô cảm giác được hơi thở của “Linh” trên người Tô Ức, lại chưa bao giờ nhận thấy “ác ý” trên người anh ta, vậy nên đây chính là đồng loại đúng không?
Tô Ức giơ tay, ngón tay tinh tế thon dài hơi cong lại, gõ lên mũi cô, đôi mắt hoa đào chứa đầy ý cười, khuôn mặt sắc nét cực kỳ chói mắt, giọng nói anh nhẹ nhàng: “Lần đầu tiên tôi thấy thì đã nhận ra em.”
Mạc Linh Chi: “!!!”
Cô lập tức chột dạ rụt cổ một cái, trên mặt có chút ngượng ngùng.
Lần đầu tiên Tô Ức đã nhận ra mình, thế mà cô trước giờ chưa từng nhận ra đồng loại này!
Nếu không phải hôm nay anh ta chủ động để lộ ra, ha… chắc là cô vẫn không thể phát hiện ra được, mãi mãi không thể nhận ra được.
Vẻ mặt cô quá mức sinh động, Tô Ức không nhịn được dùng hai ngón tay gõ nhẹ cô một chút, giọng nói cực kỳ yêu chiều: “Em đó nha, thật sự rất ngốc nghếch.”
Mạc Linh Chi ôm đầu, trừng mắt nhìn anh: “Nói bậy! Tôi không hề ngốc nhé!” Cô nhe răng, rất hung dữ.
Tô Ức: “... Phụt!”
Anh ta dùng nắm đấm chặn lại môi mình, cố gắng nén cười: “Được rồi, em không hề ngốc, tôi ngốc, tôi ngốc được chưa.”
Sao Mạc Linh Chi có thể không nghe ra sự qua loa lấy lệ trong giọng nói của anh ta, cô dùng sức nguýt anh ta một cái, lại rời sự chú ý của mình vào vấn đề cần quan tâm.
Cô chớp chớp mắt, khuôn mặt đầy tò mò.
"Anh đúng là ‘Linh’ sao? Anh sinh ra từ khi nào? Anh đã sống ở xã hội loài người bao lâu rồi? Sao anh trở thành Tô Ức vậy? Anh...”
Tô Ức giơ tay đầu hàng: “Nhóc con, em có thể hỏi từng vấn đề một được không? Hỏi dồn dập như vậy thì tôi biết trả lời cái nào trước?”
Mạc Linh Chi: “Trả lời từng cái một!” Cô rất tò mò, cũng rất hưng phấn.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy đồng loại, cũng là lần đầu tiên dùng hình dáng con người để nói chuyện với người khác, ông Tùng có thể nói chuyện với cô, nhưng mà ông Tùng không có hình người.
Hạ Vân Trù có thể hiểu ý của cô, nhưng cô vẫn chưa dùng hình người để nói chuyện với Hạ Vân Trù được!
Tô Ức trả lời cho cô, hai người vừa rời khỏi núi rừng, vừa nói chuyện.
Tô Ức: “Tôi đương nhiên là được sinh ra từ hàng vạn năm trước rồi, tôi cũng không sinh hoạt quá lâu trong xã hội loài người, khoảng chừng mấy trăm năm. Tô Ức là thân phận của tôi hiện tại, em cho rằng ai cũng giống như em, có thể tùy ý biến thành động vật là được, dựa vào hình dáng của thú cưng ở trong xã hội loài người ăn ngon mặc đẹp?”
Mạc Linh Chi: “Động vật thì làm sao? Tôi cảm thấy động vật rất tốt mà! Tôi lại có thể tùy ý biến thành hình dáng tôi muốn!”
Không phải, cô cũng không phải là con người, cho nên biến thành người hay biến thành động vật thì có gì khác nhau đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)