Không phải Chi Chi chọn đại một chiếc xe để ăn vạ, ngày đó, người cô chờ chính là anh.
Cô từng sợ hãi con người, nhưng cuối cùng, cô vẫn đến gần với anh, chủ động về nhà cùng anh.
Đứa nhóc mà anh nhớ tới hồi tết Nguyên Đán và đứa nhóc luôn bên cạnh anh, đều là Chi Chi.
Trong lòng anh có vô số cảm xúc cuồn cuộn lên, có kích động, có hoảng hốt, có khiếp sợ, đôi mắt anh nhìn chăm chăm vào con hamster nhỏ bé trên màn hình, dáng dấp nhìn ngó dáo dác xung quanh quen thuộc đến vậy.
Anh lại phát hiện thêm một bí mật của cô.
Lúc anh nghĩ anh đã biết gần như toàn bộ bí mật của cô, thì anh lại phát hiện ra thêm “sự thật” anh chưa bao giờ nghĩ tới.
Nhưng anh cũng không cảm thấy tức giận.
Hạ Vân Trù dừng hình ảnh chó con đi vào hẻm nhỏ, trên màn hình, một nửa là chó con, một nửa là hamster.
Trước đây, anh chứng kiến cảnh cô biến mất dưới mắt anh mà sinh ra tâm trạng tiêu cực, và lúc này khi phát hiện ra “sự thật” thì tâm trạng lại kích động, cuối cùng tất cả đều hoá thành nụ cười.
Anh phải đợi cô, ở đây chờ cô trở về.
Giữa hai người là cô đã chủ động lựa chọn anh, Chi Chi cũng không phải không tim không phổi như anh tưởng tượng, giống như ngày đó ở trên núi tuyết, cô đã rời đi nhưng lại xuất hiện dưới tàng cây lần nữa.
Lại như ngày hôm qua, cô ngồi trong lòng Tô Ức nhưng không hề do dự chạy về phía anh.
Cô vẫn luôn tiến lại gần với anh, bằng nhiều cách khác nhau.
Hạ Vân Trù vuốt nhẹ màn hình, mặt mày đầy ý cười.
Nhóc con chắc chắn vẫn còn bí mật.
Không vội, anh biết được càng ngày càng nhiều, cuối cùng chắc chắn sẽ xé mở toàn bộ sự thật, nhìn thấy một Chi Chi hoàn chỉnh.
Ngay sau đó, như là nghĩ đến điều gì, tầm mắt anh lại nhìn lên trên người hamster trên màn hình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)