: Mâm Xôi.
“Tôi bị sao vậy chứ?” cô hỏi.
Rất ít khi Mạc Linh Chi có biểu cảm như vậy, cô rất hay cười, cũng có lúc sẽ khóc và buồn bực nhưng những cảm xúc đó không kéo dài lâu. Cô vẫn luôn vui vẻ hoạt bát, khiến cho người khác nhìn cô đều cảm thấy vui hơn.
Gương mặt cô từng có vẻ ngây thơ, có bi thương, có phấn khích, có vui vẻ nhưng chưa từng có biểu cảm như này bao giờ.
Vừa mông lung nhưng lại có sự chờ mong khá phức tạp.
Cô không bài xích cảm xúc này của mình, chỉ là chưa quen với nó mà thôi.
Lúc này, tất cả lý trí, phân vân, bình tĩnh trong lòng Hạ Vân Trù đều biến mất sạch sẽ, anh vươn cánh tay rắn rỏi, ôm chặt cô vào lòng.
Cái ôm này không giống cái ôm lúc chiều, nó không hề kèm theo sự kiềm chế mà đưa hai thân thể tới gần nhau với trái tim chân thành.
Dù là với Mạc Linh Chi hay là Hạ Vân trù thì cái ôm này cũng có ý nghĩa rất khác.
Trái tim của bọn họ vào lúc này, lại gần với nhau tới vậy.
Hai tay Hạ Vân Trù hãy còn hơi run.
Anh ôm cô, muốn khảm cô vào sâu trong xương tủy, muốn được ở bên cạnh cô mãi mãi.
Nhìn thấy cô, ôm cô thì lòng liền tràn ngập mừng vui.
Trên thế giới này sẽ không bao giờ xuất hiện một người như vậy nữa, cô tác động tới tất cả hỉ nộ ái ố của anh, làm cho anh cười, khiến anh nhớ nhung và sinh ra cảm giác ghen tị, để Hạ Vân Trù giống một con người bình thường hơn.
Dù là Chi Chi ở hình dáng nào thì cô vẫn là cô, anh vẫn luôn để ý cô tới vậy.
Tô Ức từng hỏi anh, không sợ sao?
Sợ gì chứ?
Sao lại phải sợ?
Anh còn phải cảm tạ trời cao vì đã cho mình được gặp cô. Anh, anh...yêu cô.
Tâm trạng của Mạc Linh Chi cũng rất phức tạp.
Còn vui hơn khi được ăn món hải sản mà mình thích nhất nữa!
Nhưng mà, hai người chỉ mới ôm được vài phút thì di động của Hạ Vân Trù đã vang lên. Anh đành phải buông lỏng tay để nhận điện thoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)