: Mâm Xôi.
Vẻ mặt Trần Dương không chút sợ hãi e dè, anh ta đã quen Cam Vũ Quyên được hơn một năm rồi nên hiểu rõ tính cách của cô.
Cam Vũ Quyên không dính tiếng xấu nào, bởi vì người này rất cẩn thận.
Hơn nữa, tuy là ở trong giới đã nhiều năm nhưng không phải người thông minh cho lắm, đặc biệt là không đủ nhẫn tâm.
Nếu không...
Thì sao cô sẽ tin tưởng anh ta như vậy được?
Trần Dương cảm thấy, Cam Vũ Quyên là người rất dễ bị nắm thóp, tuy chỉ có chuyện chia tay là khiến anh ta có chút trở tay không kịp.
Nhưng may là anh ta còn chiêu dự phòng. Hơn nữa, chiêu này khiến cho phụ nữ ai cũng phải sợ hãi, đặc biệt là càng nổi tiếng thì càng sợ hãi tới tội cùng.
Thủ đoạn có hơi ghê tởm, thế nhưng có tác dụng là được rồi, không phải sao?
Sau khi tươi cười bước vào sơn trang, anh ta lại phát hiện ra ở ngoài có rất nhiều fan, thế nhưng bên trong lại không có ai.
Tầng một chỉ có một người đàn ông lạ mặt, khá giống vệ sĩ. Cách đó không xa là đạo diễn Chương, thế nhưng lại không thấy cầm máy quay, một số thiết bị ghi hình cũng đã được thu dọn.
Khách mời cũng không thấy đâu, thậm chí là cả Cam Vũ Quyên cũng không thấy mặt.
Trần Dương hơi cau mày.
Lúc này, Cam Vũ Quyên bước ra, bên cạnh cô còn có Hạ Vân Trù.
Lúc này Trần Dương mới thở phào nhẹ nhõm, tươi cười bước tới: “Vũ Quyên, anh tới thăm em.”
Nhìn cái hành động nhiệt tình kia thì có vẻ như anh ta muốn đi tới ôm cô, sau đó hôn một cái vậy, khiến Cam Vũ Quyên hết sức ghê tởm.
Cam Vũ Quyên không muốn chọn cách báo cảnh sát, dù sao thì cô cũng là nghệ sĩ có tiếng tăm, báo cảnh sát thì sẽ rất dễ để lộ tin tức, cũng dễ bị cánh phóng viên đào ra.
Như vậy thì sợ là ảnh không bị xóa mà còn khiến cho cả thế giới thấy được ảnh và video của cô. Những lời đàm tiếu sẽ gắn với hình ảnh của cô mất.
Hơn nữa, chắc chắn Trần Dương sẽ có biện pháp dự phòng, không để cho cô báo cảnh sát.
Vậy nên… chỉ có thể trông cậy vào Hạ Vân Trù.
Nhưng mà, Hạ Vân Trù chỉ nhìn Trần Dương, sau đó bình tĩnh giơ tay lên.
Mấy người trông như vệ sĩ trong đại sảnh hồi nãy lập tức tiến tới, bắt lấy Trần Dương, còn bịt miệng lại để anh ta không thể kêu lên được.
Sau đó, bọn họ kéo Trần Dương đi, tới một gian nhà kho.
Mấy người đạo diễn Chương, làm ra vẻ như không nhìn thấy gì cả.
Đồng tử Cam Vũ Quyên co lại, không thể tưởng tượng được mà nhìn Hạ Vân Trù: “Hạ tổng?!”
“Anh sẽ không giết người diệt khẩu đấy chứ?!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)