: Mít
Mạc Linh Chi nằm trên mặt đất, cằm cũng bẹt trên đất, chắc là vì thịt dày cho nên cũng chỉ hơi đau một chút, đúng là không xảy ra vấn đề khác.
Nhưng cô lại ngã đến choáng váng.
Khuôn mặt cô ngơ ngác nằm trên đất, đôi mắt chớp chớp không nhúc nhích, giống như còn chưa lấy lại tinh thần.
Cháu trai của Du Chi đột nhiên đi tới trước mặt Chi Chi thì đứng lại, cụp mắt nhìn cô, cố nén cười: “Lần đầu gặp mặt, không cần hành lễ lớn như vậy đâu.”
Cậu bé nhỏ nói đến rất là đường hoàng, làm sao, thấy thế nào… muốn ăn đòn.
Mạc Linh Chi: "..."
Cô ấy lại nhìn ra cửa, Chi Chi vẫn đang nằm rạp trên đất, phía trước có một bé trai đang đứng đó, những người khác đều cười ha ha.
Cô ấy chỉ sửng sốt vài giây đã hiểu rõ xảy ra chuyện gì.
Trương Diệu Vi: “Phụt ha ha ha ha!!” Tập thể đang cười ngất lại có thêm một người nữa.
Oanh...
Nghe thấy tiếng cười xung quanh mình, trong nháy mắt mặt Mạc Linh Chi đỏ rực, cách một lớp lông trắng rồi vẫn có thể nhìn xuyên qua khuôn mặt đỏ bừng như luộc chín.
“Áu!”
Cô phát ra tiếng kêu thảm rồi nhanh chóng đứng lên chạy về phía sau, hốt hoảng chạy trốn.
Thậm chí vì chạy trốn quá gấp gáp, suýt chút nữa lại vấp ngã.
“Chi Chi! Đừng đi mà!” Cậu bé kinh ngạc thốt lên.
Nhưng mà, chó con chạy trốn càng nhanh hơn, giống như là lửa cháy đến mông vậy, mang theo thân thể mũm mĩm giống như một quả bóng, lập tức đột ngột biến mất không gặp ai.
Mọi người: "..."
Mọi người: "Ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Rất nhanh, chuyện của Chi Chi ở khu nghỉ dưỡng ở lưng chừng núi lại được “lưu truyền”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)