: Mít
Trên thực tế, Mạc Linh Chi cũng không ngồi trong ngực Tô Ức được bao lâu, cô đã quen với cái ôm và mùi của Hạ Vân Trù, nằm trong l0ng nguc của người khác không dễ chịu.
Dù cho Tô Ức là đồng loại của cô thì cô cũng cảm thấy không dễ chịu.
Cũng không bởi vì là đồng loại nên có vẻ thân cận nhiều hơn, cho nên chỉ một lát cô đã lập tức nhảy xuống, đứng trên mặt đất.
Tâm trạng Hạ Vân Trù có chút phức tạp, nhưng anh có một cảm giác không tên len lỏi trong lòng, bàn tay vẫn còn đang bấm vào nhau chậm rãi buông ra, mặt cũng không còn nặng nề như vừa rồi.
Khách mời đã đến đông đủ, ê-kíp bắt đầu tuyên bố nhiệm vụ.
“Các vị khách mời thân mến, hoan nghênh mọi người đã tới tham gia chương trình “Ngôi sao nổi tiếng”, sau đây mọi người sẽ trải qua bốn ngày ba đêm ở đây, mời các vị khách quý nộp lên ví tiền và điện thoại di động.”
Đạo diễn Chương vừa nói xong, nhân viên đã bê một cái hộp đến.
Các khách mời lần lượt bỏ điện thoại và ví tiền đặt vào bên trong đó.
Lúc đi ngang qua Trương Tụng Hạo, đứa nhỏ cũng lấy ra một cái túi tiền nhỏ, đừng nói bên trong thật sự có tiền hay là hóa đơn đỏ!
Mạc Linh Chi đứng ở bên cạnh, cho nên liếc mắt là có thể thấy.
Ánh mắt của cô ngay lập tức nhìn thẳng, có chút ước ao.
Đứa trẻ con loài người này thật là có tiền, sao cậu ta có thể có nhiều tiền như vậy? Thế mà cô thì lại nghèo thế!
Đúng là không so sánh thì không tổn thương.
Trong lúc cô còn đang miên man suy nghĩ, nhân viên đã đến trước mặt cô.
Mạc Linh Chi: "..." Nhìn chằm chằm bằng ánh mắt chết chóc.
Anh nhìn tôi có giống người có tiền không?
Nhân viên: “Ồ... Đúng rồi, Chi Chi không có tiền.”
Mạc Linh Chi: “???”
Người anh em, anh không biết cái gì gọi là nhìn thấu nhưng không nói toạc ra sao?
Với dáng vẻ của người này, rất dễ không có việc làm!
Ra ngoài cũng sẽ bị đánh!
Những người khác xung quanh: “Phụt ha ha ha ha ha ha...” Cười đến điên mất, tiếng cười ngặt nghẽo vang lên.
Mặt Mạc Linh Chi không hề có cảm xúc, khẽ nâng cằm lên, liếc xéo những người khác, vẻ mặt: “Tôi không thèm chấp nhặt với mấy người” với tư thái hiên ngang, ngầu lòi.
Đáng tiếc, cô có một bộ lông lùm xùm, lại còn là một cục tròn vo lông lùm xùm nữa.
Một chút thô bạo cũng không có, chỉ thấy ngây thơ.
Mọi người: “...Phụt ha ha!”
Nhiệm vụ này cũng không hẳn là vô cùng khó khăn.
Nhưng khó khăn ở chỗ...
Trương Diệu Vi: “Vậy chúng tôi muốn làm đồ ăn, chung quy cũng phải mua đồ ăn chứ? Chúng tôi đều không có tiền mua nguyên liệu nấu ăn mà!”
Đạo diễn Chương cầm loa: “Ê-kíp sẽ cung cấp cho các khách mời tài chính tổng cộng một trăm tệ để khởi động, sau khi chương trình kết thúc, các khách mời phải trả lại cho chương trình một nghìn tệ, nếu như không thể hoàn thành, phải tiếp nhận hình phạt từ ê-kíp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)