Mặc dù cô đã rời xa nhân gian nhiều năm, thế nhưng cô vẫn có chút hiểu biết về những thay đổi bãi bể nương dâu, thế sự xoay vần bên ngoài.
Dù sao, người chết đều bị đưa xuống địa phủ mà.
Chỗ nào đông người thì chỗ đó có chuyện để hóng, chỗ nào nhiều quỷ thì cũng tương tự thế mà thôi.
Trong vòng năm mươi năm qua, không hiểu sao quỷ khẩu của địa phủ đột nhiên tăng vọt, slot đầu thai thì có hạn, một phần quỷ lại không muốn đi đầu thai.
Vì sự hòa bình và ổn định của địa phủ, Phong Đô Đại Đế vung tay lên, ra lệnh cho cấp dưới của mình là Đông Nhạc Đại Đế và Địa Tạng Bồ Tát xây dựng địa phủ trong thời đại mới.
Nỗ lực tạo ra một kỷ nguyên địa phủ mới, để nhóm quỷ hồn đều có việc làm, thay vì ngày nào cũng gây hấn, gây chuyện với nhau.
Cho nên hiện tại địa phủ cũng chẳng khác nhân gian là bao, Thời Nhất không hề cảm thấy khó thích nghi, điều duy nhất khiến cô đau khổ, là cả người cô không một xu dính túi.
Cô đã nghe không ít quỷ mới xuống địa phủ phàn nàn rằng sống ở nhân gian áp lực lớn lắm, làm gì cũng cần tiền. Cô tự sầu lo cho bản thân, nên trước khi đi, cô vốn định đến tìm Phong Đô Đại Đế đòi tiền.
Ai ngờ ông cụ kia nói:
"Ta là thần minh cai quản địa phủ, chưởng quản âm ti, lấy đâu ra tiền của nhân gian hả? Còn tiền âm phủ, thì thật ra ta có hai tờ đây, con có lấy không?"
Dứt lời, người đàn ông vung bàn tay to lên, Thời Nhất cứ thế cầm căn cước công dân và sổ hộ khẩu, mơ màng bị hất bay đến nhân gian.
Thời Nhất: "..."
Nếu không phải cô không đánh lại ông già kia, Thời Nhất đã quay về âm ti đánh cho ông ấy một trận rồi.
"Thời Nhất?"
Ngay khi Thời Nhất đang suy nghĩ ngẩn ngơ, thì đã thấy Lâm Lạc - người cô mới gặp không lâu - xuất hiện trước mặt cô.
"Sĩ quan Lâm, có chuyện gì thế?"
Lâm Lạc xuống xe, đi đến trước mặt cô: "Tôi phải hỏi cô có chuyện gì mới đúng. Cô đã rời khỏi đồn công an lâu như vậy rồi, sao còn chưa về nhà?"
"Tôi không có nhà."
Lâm Lạc còn tưởng rằng cô đang giận dỗi người nhà, biết cô quan tâm chuyện tiền thưởng, cô ấy bèn cất tiếng nói: "Lý Chí Cường khai rồi, bây giờ chúng tôi sẽ lập tức về quê ông ta để thu thập những bằng chứng chính xác mà cô đã nói. Lần này cảm ơn cô vì đã cung cấp thông tin."
"Đừng khách sáo, tôi chỉ vì tiền thưởng thôi."
Lâm Lạc mỉm cười, ngay khi cô ấy xoay người định rời đi, bàn tay vừa đặt lên tay nắm cửa ô tô thì điện thoại đột nhiên vang lên tiếng thông báo có tin nhắn. Cô ấy lấy điện thoại ra đọc tin, mày cau lại.
Cô ấy nghiêng người nói với những đội viên khác trong xe: "Các cậu đi thu thập chứng cứ, có chuyện thì gọi cho tôi bất cứ lúc nào. Tôi có chút việc phải xử lý trước."
"Rõ, lão đại."
Nội dung tin nhắn là thông tin cá nhân của Thời Nhất mà cô ấy đã nhờ đồng nghiệp điều tra, vô cùng ít ỏi, chỉ có vài câu.
Thời Nhất, mười chín tuổi, cha mẹ đều mất. Từ nhỏ đã sống trong núi sâu, bà nội nuôi cô lớn lên cũng vừa mất nửa năm trước. Hôm nay cô mới từ nông thôn đến thành phố Lâm Thành.
Nhớ đến ban nãy cô ấy hỏi cô vì sao không về nhà, cô lại trả lời rằng cô không có nhà bằng giọng điệu vô cùng bình tĩnh, Lâm Lạc không ngờ thân thế của cô lại như thế này.
Cộp cộp...
Thời Nhất nghe thấy tiếng bước chân, thì ngẩng đầu nhìn Lâm Lạc đã rời đi lại quay trở về, trong mắt cô lóe lên sự khó hiểu.
"Đến giờ cơm tối rồi, cô có muốn cùng đi ăn với tôi không? Tôi mời cô."
Thời Nhất đứng phắt dậy, đôi mắt cô nhìn cô ấy sáng ngời: "Được thôi. Tôi có thể ăn mì ăn liền mà hôm nay Lý Chí Cường đã ăn không?"
Tuy rằng mì ăn liền không đủ no, thế nhưng hương vị đó khiến cô lưu luyến không quên, vẫn muốn ăn tiếp.
Lâm Lạc ngẩn ra, bây giờ cô ấy có hơi nghi ngờ, không biết cốc mì ăn liền được húp sạch cả nước súp kia là do cô ăn hay nghi phạm ăn nữa.
"Mì ăn liền không có dinh dưỡng, ăn trong thời gian dài sẽ không tốt cho sức khỏe. Tôi đưa cô đi ăn món khác ngon hơn."
Đây là lần đầu tiên Thời Nhất quay về nhân gian sau một nghìn năm trăm năm, cô xa lạ với mọi thứ, Lâm Lạc nói gì cô nghe đó, dù sao được cọ cơm miễn phí là được rồi.
Lúc này đang là giờ cơm cao điểm, bất kể đi đến tiệm nào cũng rất đông người. Lâm Lạc dẫn cô rẽ vào ngõ cách đồn công an một đoạn, sau đó lại đi vòng qua một con phố, cuối cùng dừng trước một nhà hàng địa phương làm cơm đặt riêng.
Nơi này chỉ tiếp khách quen, cho nên không cần xếp hàng dài.
Thời Nhất tò mò với mọi thứ, trên đường đi, cô lặng lẽ quan sát tất thảy mọi thứ xung quanh. Lâm Lạc luôn chú ý đến cô, thấy cô như vậy thì tưởng rằng đây là lần đầu tiên cô đến thành phố, tò mò với mọi thứ cũng không có gì lạ.
Trên bàn cơm, Thời Nhất nhìn chằm chằm vào một bàn thức ăn ngon, cô đợi Lâm Lạc động đũa rồi mới bắt đầu gắp thức ăn nhét vào miệng.
Lâm Lạc múc cho cô một bát canh cá thơm phức: "Bây giờ cô có chỗ đặt chân không?"
"Không có."
Thời Nhất không quá quan tâm đến chỗ ở, vì dù sao trước kia cô cũng ngẩn ngơ ở địa phủ mà.
Lâm Lạc trầm ngâm giây lát, cuối cùng vẫn thấp giọng hỏi: "Vậy trên người cô có tiền không?"
Thời Nhất thẳng thắn đáp: "Không có. Mục đích tôi bắt Lý Chí Cường là vì tiền thưởng mà."
Lâm Lạc đặt bát canh cá xuống bên cạnh cô, ngước mắt lên nhìn cô gái nhỏ đang ăn ngon lành, cô ấy bất đắc dĩ thở dài rồi không nói gì nữa.
Nửa tiếng sau, hai người đều no nê.
"Sĩ quan Lâm, để báo đáp việc cô mời tôi ăn cơm, tôi tặng cô một câu nhé. Ba ngày sau, sau mười hai giờ đêm, chớ đi bộ."
Lâm Lạc có ý tốt với cô, còn mời cô ăn cơm nữa, nên Thời Nhất cảm thấy mình nên làm gì đó. Cô không thích thiếu nợ ân tình của người khác, bữa cơm này coi như tiền quẻ của cô vậy.
"Được." Lâm Lạc không quá để ý đến lời lải nhải của cô, cô ấy là công an nhân dân, kiên định với chủ nghĩa duy vật.
"Đi thôi, tôi dẫn cô đi mua điện thoại, đến lúc nhận được tiền thưởng rồi trả tôi."
Lâm Lạc nghĩ, sau này bất kể cô muốn tìm việc làm hay làm gì khác, thì xã hội hiện tại cũng không thể thiếu điện thoại được. Cô ấy thấy lòng mình tràn ngập sự đồng cảm, nên giúp cô một tay.
"Được thôi, vậy cảm ơn sĩ quan Lâm."
Sĩ quan Lâm đúng thật vừa đẹp người vừa đẹp nết, một quẻ ban nãy cũng không uổng công cô.
Lâm Lạc dẫn cô đi mua một chiếc điện thoại có giá khoảng ba nghìn tệ, đăng ký sim điện thoại và Wechat cho cô. Sau cô ấy lại phát hiện cô không có thẻ ngân hàng, nên đã đến cây ATM gần đó, rút hai nghìn nhân dân tệ đưa cho cô.
Xét thấy cất tiền trên người không an toàn, cô ấy thậm chí còn đến gần đó mua cho cô một chiếc túi nhỏ đựng tiền.
Vốn cô ấy còn định đưa cô đi thuê nhà, nhưng đột nhiên lại có vụ án, cô ấy không thể không rời đi trước. Trước khi đi, cô ấy dặn Thời Nhất nếu có chuyện gì thì gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho cô ấy, rồi mới bắt taxi đi làm.
Thời Nhất nhìn chiếc điện thoại mới ra lò, yêu thích không buông tay, cô mày mò tận nửa ngày trời.
Cô còn nhớ rõ lời dặn của Phong Đô Đại Đế rằng phải ngoan ngoãn tích lũy công đức và tín ngưỡng. Cô nhanh chóng nghĩ đến những đoạn video ngắn và các video phát sóng trực tiếp mà cô và Tiểu Bạch cùng xem khi còn ở địa phủ.
Có thể thông qua những video đó để mọi người nhanh chóng biết đến cô, thậm chí tin tưởng cô. Cô cũng có thể thông qua cách giúp đỡ người xem phát sóng trực tiếp, để tích lũy công đức một cách nhanh chóng và thuận tiện hơn.
Được rồi, nói nhiều như vậy, thật ra là do cô không biết nên làm gì để kiếm ra tiền mà thôi.
Không bằng cấp, không quan hệ, cô chỉ có thể nghĩ ra cách này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)