Một tiếng sau, trong phòng thẩm vấn của đồn cảnh hình sự.
Lâm Lạc: "Họ tên?"
"Thời Nhất."
"Sao cô biết được chuyện Lý Chí Cường chính là nghi phạm trong vụ hành hạ đứa bé đến chết và giết ông lão nhặt rác?"
Cả người Thời Nhất uể oải, cô trả lời một cách thờ ơ: "Bói ra."
Đồng chí cảnh sát phụ trách ghi lời khai đang chuẩn bị đặt bút xuống, nghe thấy câu trả lời thì ngẩng đầu nhìn về phía lão đại nhà mình với vẻ mờ mịt, không biết có nên ghi hay không.
Lâm Lạc cũng kinh ngạc không thôi: "Bói?"
"Ừm."
Nhìn dáng vẻ uể oải không chút phấn chấn của Thời Nhất, Lâm Lạc cũng đoán được lý do đại khái, cô ấy khẽ hắng giọng.
"Thời Nhất, phòng tuyến tâm lý của Lý Chí Cường đã hoàn toàn sụp đổ, có lẽ vụ án sẽ nhanh chóng được phá rồi chuyển lên tòa án thôi. Chúng tôi sẽ sớm chuyển tiền thưởng cho cô, hiện tại, cô phối hợp lấy lời khai với chúng tôi trước đã."
Thời Nhất khẽ nhấc mí mắt lên: "Sớm là bao giờ?"
Lâm Lạc cũng không trả lời qua loa lấy lệ với Thời Nhất, cô ấy nghiêm túc đáp: "Căn cứ theo trạng thái hiện tại của Lý Chí Cường, đêm nay có lẽ ông ta sẽ khai toàn bộ. Nhưng mà hôm nay là thứ sáu, nhanh nhất thì cũng phải đến thứ hai chúng tôi mới có thể nộp đơn xin cấp thưởng cho cô. Đại khái khoảng năm ngày."
Mười lăm ngày biến thành năm ngày, Thời Nhất miễn cưỡng vực dậy tinh thần, cô ngồi thằng người lên: "Hai vụ án khác, đúng thật là tôi bói ra. Kiến thức về tướng số của tôi không tệ, chỉ cần cho tôi một chút thời gian, tôi có thể bói toàn bộ quỹ đạo cuộc đời của một người từ khi còn nhỏ xíu đến tận khi trưởng thành, mà không có chút sai sót nào."
Cô nói những lời này trong đồn công an, chẳng khác nào cổ vũ cho phong kiến mê tín, sao mấy người Lâm Lạc có thể tin cho được?
Nhưng cho dù bọn họ hỏi như thế nào, cô vẫn trả lời giống y như thế, thậm chí còn nói với Lâm Lạc: "Đồng chí cảnh sát, nếu không cô cứ tùy tiện trả cho tôi vài đồng, tôi gieo quẻ tại chỗ cho cô, là cô sẽ biết những lời tôi nói là giả hay thật ngay ấy mà."
Lâm Lạc: "Không cần đâu..."
Thời Nhất là người cung cấp manh mối chứ không phải đối tượng tình nghi, Lâm Lạc không thể sử dụng những phương pháp đối phó với đối tượng hiềm nghi kia để đối phó với cô được, cô ấy chỉ đành bỏ qua.
Chỉ cần phá được án là được rồi, còn cô gái kì quái này, cứ tạm thời coi là thần côn thôi.
Lâm Lạc: "Cô để lại số điện thoại là có thể đi rồi. Khi đơn cấp thưởng được phê duyệt, tôi sẽ liên lạc với cô đến đồn cảnh sát nhận thưởng."
"Tôi không có điện thoại, sáu ngày sau tôi sẽ quay lại tìm cô."
Lâm Lạc quả thật chưa từng nhìn thấy điện thoại của cô, tưởng rằng cô đã làm mất điện thoại, nên cô ấy lấy giấy bút ghi lại số điện thoại của mình cho cô. Vừa ghi vừa tò mò hỏi: "Vì sao là sáu ngày? Lúc đó nói không chừng đơn xin cấp thưởng vẫn chưa được phê duyệt đâu, cô đến cũng uổng công thôi."
"Không đâu, sáu ngày sau tôi sẽ lấy được tiền thưởng thuộc về tôi." Thời Nhât nói như chém đinh chặt sắt.
"Cô bói ra à?"
"Đương nhiên."
Ban nãy cô nhất thời uể oải quá, quên mất mình biết bói. Bây giờ phản ứng lại rồi, cô lập tức bói cho mình một quẻ.
Biết tiền không chạy được, lòng Thời Nhất cảm thấy dễ chịu không ít. Thế nhưng khi nghĩ đến cảnh cơm tối nay và sáu ngày tiếp theo vẫn chưa có tin tức, cô lại trở nên u sầu.
Hay là, cô về địa phủ trước, đợi sáu ngày nữa lại lên nhỉ?
Thời Nhất là một người có năng lực hành động mạnh mẽ, trong đầu vừa nảy ra ý tưởng, cô đã cảm thấy chuyện này vô cùng khả thi.
Sau khi rời khỏi đồn công an, cô đi thẳng đến nhà vệ sinh công cộng cách đó một trăm mét, tìm một gian phòng vệ sinh không có ai, đóng cửa lại, cô dùng tay xé rách không trung, mở quỷ môn quan ra rồi đi vào địa phủ.
Thế nhưng khi bóng dáng của cô vừa xuất hiện bên rìa cậu Nại Hà, cô đã lập tức bị một nguồn năng lực mạnh mẽ đưa đến căn biệt thự ba tầng có sân, nằm độc lập của Phong Đô Đại Đế.
"Thời Nhất, sao con lại quay về rồi?"
Người đàn ông trung niên mặc một bộ áo choàng đen, đang ngồi trên sô pha kia chính là chi thần địa ngục - Phong Đô Đại Đế. Thế nhưng ông ấy sắp kết thúc nhiệm kỳ, sắp rời khỏi âm phủ rồi."
Nhìn Thời Nhất ban sáng vừa bị mình đưa đến nhân gian, ban chiều đã tự mò về, ông ấy khẽ nhướng đôi mày hỏi: "Lẽ nào không thích nghi được ư? Không thể thế được, bây giờ địa phủ và nhân gian cũng đâu chênh lệch lớn vậy đâu, bây giờ con đã không còn là đồ lỗi thời một ngàn năm trăm năm trước nữa rồi, sao lại không thích nghi được cơ chứ?"
Thời Nhất - đồ lỗi thời một ngàn năm trăm năm trước: "..."
"Ha ha, ngài lớn hơn con tận năm nghìn tuổi cơ mà. Ở trước mặt ngài, con nào dám tự nhận lỗi thời."
"Mấy ngày cơ?"
"Sáu..."
Thời Nhất còn chưa nói xong, đã thấy bàn tay to của Phong Đô Đại Đế vung lên, cơ thể của cô bị hất về gian phòng trong nhà vệ sinh công cộng.
Lời nói tàn nhẫn của Phong Đô Đại Đế cũng đồng thời vang lên:
"Con mơ đi. Con ngoan ngoãn ở nhân gian tích lũy công đức và tín ngưỡng, cố gắng phi thăng đi. Bây giờ con là người sống, địa phủ không phải nơi con nên đến."
Thời Nhất siết chặt nắm tay đấm hai cái vào không khí, sau đó thành thật mở cánh cửa nhà vệ sinh ra, đi ra ngoài.
Lúc này đã sáu giờ tối, bầu trời mùa hạ tối muộn, sau khi rời khỏi nhà vệ sinh, Thời Nhất lê bước chân nặng nề đi đến ngồi xuống khu vực bãi đá xanh ở gần đó, hai tay cô chống lên mặt đá, ngửa đầu lên trời, thở dài.
Cô chưa bao giờ tưởng tượng, mình sẽ quay lại nhân gian với dáng vẻ thê thảm thế này.
Lưu lạc đầu đường…
Chậc, nếu sư phụ biết chuyện, không biết liệu có cảm thấy mất mặt vì đã thu nhận một đồ đệ như cô không nhỉ?
Ôi...
Cô vốn là ngôi sao mới có thiên phú dị bẩm, là thiên tài có hi vọng phi thăng thành tiên cao nhất trong giới huyền môn cơ đấy.
Điều đáng tiếc nhất là cô độ kiếp thất bại, bị sét đánh thành từng miếng.
Khi lần nữa khôi phục ý thức, cô đã ở âm ti có quỷ khí dày đặc rồi.
Ừm, cũng chính là âm tào địa phủ đó.
Cô vốn tưởng rằng mình chết rồi, thế nhưng không ngờ lại thấy xác của mình dưới âm phủ.
Lo không ai nhặt xác cho cô đấy à?
Thế nhưng sao cô chưa từng nghe chuyện địa phủ còn giúp người ta bảo quản thi thể thế nhỉ?
Không đợi cô chạy đến hỏi, Phong Đô Đại Đế đã truyền lời cho cô, chỉ có một câu.
"Được người nhờ cậy, hết lòng thực hiện. Đến thời điểm thích hợp, con sẽ được quay về nhân gian."
Nhoáng cái đã một ngàn năm trăm năm trôi qua, trước khi Phong Đô Đại Đế tiền nhiệm rời đi, Phong Đô Đại Đế tân nhiệm đến nhậm chức, thì hồn và xác cô được hòa vào nhau, cô được trở về nhân gian.
Phong Đô Đại Đế còn vô cùng "chu đáo" "làm giả" căn cước công dân và sổ hộ khẩu cho cô.
Từ hai thứ đó ra, ngay cả một xu ông ấy cũng không cho cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)