Cô vừa ăn nửa cái Soufflé, vừa nói với tinh thần thể: "Tự đi chơi đi."
Ngay khi Ninh Lật dứt lời, [Vu Sư Vong Linh] chuyển đổi hình thái, biến thành một đóa Hoa Bá Vương đỏ rực, nhảy qua cửa sổ rồi biến mất tăm. Chắc là đi tìm Hoa Hồng Nhỏ của Viên Tử chơi rồi.
Ninh Lật vốt cằm, xem lịch sử của Dẫn đường và Lính gác.
Thế giới này có ba loại người: Dẫn đường, Lính gác và người thường.
Người thường không có tinh thần thể, Dẫn đường và Lính gác đều có.
Ngoài ba loại người này ra, trên thế giới còn có một sự tồn tại khác.
Dị chủng.
Lính gác là lực lượng nòng cốt chống lại dị chủng, vì lạm dụng tinh thần lực nên dễ bị cuồng bạo.
Mà Dẫn đường, có thể xoa dịu tinh thần lực của Lính gác, giúp chỉ số tinh thần của họ duy trì ở mức ổn định.
Dẫn đường thường sống trong khu vực an toàn.
Còn Lính gác phần lớn hoạt động ở vùng cấm và tiền tuyến.
Tinh thần thể vô cùng đa dạng, có rất nhiều chủng loại, chủ nhân có thể giao tiếp với tinh thần thể, tinh thần thể chịu ảnh hưởng của chủ nhân, có tính cách tương tự chủ nhân.
Nhìn thấy câu này, Ninh Lật lộ vẻ đăm chiêu.
[Tinh thần thể và chủ nhân có tính cách tương tự]?
Cô và tinh thần thể của mình, hình như chẳng có điểm nào giống nhau?
Nhưng các bạn học xung quanh cô, tinh thần thể của họ dường như thực sự có tính cách tương tự họ?
Ninh Lật ghi nhớ điểm này, chuẩn bị quan sát thêm, xem có phải do tinh thần thể của cô quá đặc biệt, nên mới không có chút tương đồng nào với cô hay không.
Khi cô ôn tập lịch sử cận đại, trong đầu thỉnh thoảng lại vang lên cảm xúc của tinh thần thể.
[He he. He he.]
[Dễ thương.]
[Dễ thương quá.]
Ninh Lật nghe một lúc rồi không để ý nữa.
Ở thế giới này, bất kể là Dẫn đường hay Lính gác, đều sẽ không trói buộc tinh thần thể của mình. Tinh thần thể phần lớn thời gian đều ở bên ngoài, chỉ khi bị thương hoặc cần ngủ mới quay về biển tinh thần.
Ninh Lật ôn xong lịch sử cận đại, lại đi tắm một cái. Lúc cô ra khỏi phòng tắm, kim đồng hồ đã chỉ 23:00 đêm.
Cô giao tiếp với tinh thần thể trong đầu.
"Còn chưa về?"
[Về rồi. Về rồi.]
[He he. He he.]
Lúc Ninh Lật lên giường tắt đèn chuẩn bị ngủ, cô phát hiện tinh thần thể nhà mình đã trở về. Khi cần ngủ, tinh thần thể sẽ tự động quay về biển tinh thần của cô, không cần cô phải bận tâm, nên cô cũng mặc kệ nó.
Chỉ là Ninh Lật vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, bên tai cô đã vang lên từng tiếng mèo con kêu yếu ớt, nếu không phải vì đêm tối đủ tĩnh lặng, âm thanh này thật sự rất dễ bị bỏ qua.
Ninh Lật: ???
Cô lắng nghe kỹ một lúc, phát hiện những tiếng kêu yếu ớt này phát ra ngay trong phòng mình?
Ninh Lật ngồi dậy, "tách" một tiếng, bật cái đèn vừa mới tắt chưa được bao lâu.
Sau khi bật đèn, cô phát hiện một chú mèo con bẩn thỉu đang nằm bên cạnh Hoa Bá Vương, trông chỉ to bằng bàn tay, mắt còn chưa mở, rõ ràng mới sinh không lâu.
Ninh Lật: ...
Cô nhìn kẻ đầu sỏ, hỏi: "Sao lại thế này?"
Tinh thần thể không nói gì, chỉ một mực lấy lòng đẩy chú mèo con đến trước mặt Ninh Lật.
[Mèo con.]
[Dễ thương.]
[Mèo con.]
[Dễ thương.]
Ninh Lật lập tức hiểu ra, thảo nào tinh thần thể lúc nãy cứ luôn miệng nói dễ thương, dễ thương quá, ban đầu cô còn tưởng nó đang khen Hoa Hồng Nhỏ dễ thương, không ngờ là khen mèo con.
Cô xỏ dép, xuống giường: "Mèo con này ở đâu ra vậy?"
Tinh thần thể ngây thơ đáp: [Nhặt được.]
Vì Ninh Lật hiện tại dùng thân phận của nguyên chủ, nên [Vu Sư Vong Linh] phần lớn thời gian đều xuất hiện dưới hình dạng [Hoa Bá Vương].
Lúc này, đóa Hoa Bá Vương đó lắc lư trái phải, đóa hoa vừa đỏ vừa rực rỡ cứ lắc qua lắc lại trước mặt Ninh Lật để lấy lòng.
Nhặt được?
"Nhặt ở đâu?"
Tinh thần thể không trả lời, chỉ một mực cầu xin.
[Giữ nó lại đi.]
[Chủ nhân, giữ nó lại đi.]
"Nếu nó có chủ thì sao?"
Tinh thần thể sốt ruột, đóa Hoa Bá Vương cao bằng người trưởng thành điên cuồng vung vẩy cánh hoa, phát ra tiếng gió xào xạc.
Ninh Lật hỏi: "Giữ nó lại, mày chăm sóc sao?"
Nghe câu này, tinh thần thể từ [Hoa Bá Vương] chuyển thành [Vu Sư Vong Linh].
Hai đốm ma trơi dưới vành mũ đen bỗng bùng cháy mạnh mẽ hơn, hai đốm lửa xanh lè lập tức biến thành hình trái tim, như đang làm nũng.
[Tôi nguyện ý!]
Ninh Lật ngồi xổm xuống, kiểm tra tình trạng mèo con. Chú mèo trông rất yếu, nếu không được tinh thần thể của cô nhặt về, chú mèo hoang này có lẽ sẽ không sống được bao lâu.
Thôi bỏ đi, dù sao làm thêm việc tốt cũng không sai.
"Được rồi, vậy cứ giữ nó lại đi."
Vừa nghe cô nói vậy, hai trái tim dưới vành mũ của tinh thần thể liền trở nên to và rõ hơn, như đang nhảy múa.
Ninh Lật: "Cho nó uống chút sữa trước đã."
Tiện thể ngày mai sẽ đưa chú mèo con này đến phòng y tế kiểm tra.
Tuy phòng y tế phục vụ Dẫn đường, nhưng các thiết bị kiểm tra bên trong cũng có thể dùng cho thú cưng, chẳng qua về cơ bản chưa có thú cưng nào dùng qua.
Thấy tinh thần thể ôm mèo con yêu thích không rời, Ninh Lật không quên nhắc nhở: "Lần sau không được nhặt mèo con về nữa, biết chưa?!"
[Biết rồi.]
[Biết rồi.]
Vì tinh thần thể đã nói biết rồi, Ninh Lật cũng không nói thêm gì nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



