Ting một tiếng.
Từ trong lò nướng bốc ra một mùi khét rõ rệt.
Ninh Lật mở lò nướng, lấy ra cái bánh ngọt đã cháy đen, không còn nhìn ra hình thù gì nữa, rồi thở dài.
Dù đã xuyên không đến đây được ba tháng rồi, cô vẫn không tài nào quen được với tiết nấu ăn bắt buộc của Dẫn đường.
Ngửi thấy mùi này, các Dẫn đường gần đó lần lượt lên tiếng.
"Lật Tử, sao cậu lại nướng bánh Soufflé thành ra thế này nữa rồi?"
"Có phải cậu lại bỏ qua bước nào rồi không?"
"Là do thời gian nướng quá lâu hay nhiệt độ đặt quá cao vậy?"
"Cậu có làm theo hướng dẫn của giáo viên không đấy?"
Sao lại không làm theo hướng dẫn chứ?
Mỗi một bước, cô đều làm theo y hệt, nhưng bánh ngọt làm ra vẫn cứ đen thùi lùi, cô cũng đành chịu. Cứ thế này, cô có lẽ sẽ không lấy được tín chỉ môn này mất.
Bạn của Ninh Lật là Viên Tử nhìn cái bánh cô làm, do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn nói lời an ủi trái với lòng mình: "Đừng nản lòng, biết đâu lần sau có thể thành công."
Lần sau.
Ninh Lật cũng không biết mình đã thử bao nhiêu lần rồi.
Nhưng lần nào cũng kết thúc trong thất bại.
Cô đại khái đã biết nguyên nhân thất bại. Nếu phải giải thích, thì chỉ có thể liên quan đến tinh thần thể của cô mà thôi.
Là một người xuyên không, chỉ số IQ của cô không có vấn đề, khả năng thực hành cũng không có vấn đề, theo lẽ thường, cô không thể nào lần nào làm bánh cũng thất bại thảm hại đến vậy.
Lý do duy nhất có thể giải thích là, tinh thần thể mà cô thức tỉnh là [Vu Sư Vong Linh], một loại tinh thần thể kết hợp giữa hồi sinh và hủy diệt.
Sở hữu một tinh thần thể như vậy, việc cô làm bánh lần nào cũng thất bại, có thể hiểu được đúng không?
Theo những thông tin mà Ninh Lật tìm hiểu được trong thời gian này, ngoài cô ra, dường như không có người thứ hai nào thức tỉnh được [Vu Sư Vong Linh].
Điều này có nghĩa là tinh thần thể của cô là độc nhất vô nhị, thuộc loại tinh thần thể hoàn toàn mới mà đến thư viện tìm tài liệu cũng không thấy.
Hoàn toàn mới, có nghĩa là đặc biệt; đặc biệt, có nghĩa là phiền phức.
Trớ trêu thay, quy tắc sống của Ninh Lật là: sống khiêm tốn.
May mà lúc nhập học kiểm tra tinh thần thể, người ta đã đăng ký tinh thần thể của nguyên chủ — Hoa Bá Vương.
Càng may hơn là, [Vu Sư Vong Linh] có thể tùy ý chuyển đổi hình thái.
Vì vậy trong ba tháng qua, cô đều lừa gạt cho qua chuyện như vậy.
Sau khi ném cái bánh cháy đen vào thùng rác, buổi học của Dẫn đường hôm nay cũng kết thúc.
Ninh Lật hứng chịu ánh mắt như nhìn khúc gỗ mục của giáo viên dạy nấu ăn, cùng Viên Tử đi về phía khu ký túc xá.
Trên đường, Viên Tử vẫn không quên an ủi cô, truyền cho cô đủ mọi bí quyết làm bánh, Ninh Lật chỉ biết dang hai tay ra, tỏ vẻ mình đã quen với thất bại rồi.
Chừng nào tinh thần thể của cô vẫn là [Vu Sư Vong Linh], có lẽ cô sẽ không bao giờ làm ra được một cái bánh ngọt thành công.
Viên Tử: ...
Đến cửa ký túc xá, Viên Tử nhét cái bánh mà mình đã làm thành công ở lớp vào tay Ninh Lật, cười hì hì nói: "Tặng cậu đấy, mai gặp lại."
Ninh Lật nhìn Viên Tử đã chạy đi, mỉm cười: "Mai gặp."
Điều kiện ở ký túc xá của sinh viên Học viện Dẫn đường rất ưu việt, đều là phòng đơn, mỗi Dẫn đường đều có không gian riêng tư tuyệt đối. Trong phòng không chỉ có nhà vệ sinh riêng mà còn có cả bếp và phòng ngủ.
Tuy danh nghĩa là ký túc xá, nhưng thực chất không khác gì một căn hộ nhỏ.
Ninh Lật vừa đặt món tráng miệng Viên Tử tặng lên bàn, tinh thần thể [Vu Sư Vong Linh] liền hiện ra.
Khác với tinh thần thể của Viên Tử là một đóa Hoa Hồng Nhỏ, tinh thần thể [Vu Sư Vong Linh] của cô cao đến 2m, khoác một chiếc áo choàng vu sư màu đen, vạt áo kéo dài chạm đất, chiếm hơn nửa sàn nhà, tổng thể chỉ lộ ra hai đốm ma trơi xanh lè.
Lúc này, hai đốm ma trơi đó biến thành hình trái tim.
[Vu Sư Vong Linh], nghe thì có vẻ âm u lạnh lẽo bá đạo, nhưng thực tế, tinh thần thể của cô không chỉ ham ăn mà còn ham chơi.
Âm u? Bá đạo?
Không có đâu.
Ninh Lật chia chiếc bánh Soufflé mà Viên Tử làm thành hai nửa: "Mày một nửa, tao một nửa."
Ngay khoảnh khắc Ninh Lật dứt lời, [Vu Sư Vong Linh] "ngoạm" một tiếng, ăn sạch nửa chiếc bánh Soufflé thuộc về nó.
[Ngon.]
[Ngon.]
[Siêu ngon.]
Viên Tử tuyệt đối sẽ không biết, người hâm mộ trung thành nhất của đồ ngọt cô ấy làm, lại là tinh thần thể của bạn mình.
Ninh Lật hỏi ra suy đoán của mình: "Việc tao làm bánh nhiều lần thất bại, có liên quan đến mày đúng không?"
Hai đốm lửa xanh của tinh thần thể biến thành hình gợn sóng, trông thật đáng thương, vô tội.
Dù đã tiếp xúc với tinh thần thể được ba tháng, nhưng [Vu Sư Vong Linh] cụ thể có tác dụng gì, Ninh Lật vẫn chưa tìm hiểu thấu đáo.
Nhưng tính cách của nó thì Ninh Lật đã nắm rõ rồi.
Ham ăn, ham chơi, thích làm nũng, thích giả vờ vô tội, rõ ràng là một kẻ to xác, nhưng tính tình lại như mèo con.
Ninh Lật mở quang não, chuẩn bị ôn tập môn lịch sử cận đại. Là một người xuyên không, cô có thể nói là mù tịt về lịch sử của thế giới này, nhưng oái oăm thay, kỳ thi cuối kỳ lại có môn lịch sử của Dẫn đường và Lính gác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



