Ninh Lật tiện tay cất viên ngọc đi. Đây không phải đồ trong lãnh địa, có thể mang ra ngoài, cứ xem như chiến lợi phẩm vậy.
Cất xong, Ninh Lật vỗ vỗ đài hoa của Tiểu Hắc, khen ngợi: “Làm tốt lắm.”
Tiểu Hắc rung đùi đắc ý, được khen xong, quyết định sau này phải nhặt nhiều đồ hơn nữa.
Trên chiến trường ngập tràn ánh lửa, đột nhiên vang lên một tiếng kêu lanh lảnh của đại bàng, xé toạc bầu trời, hoàn toàn châm ngòi chiến trận.
Nhờ thị lực vượt trội, Ninh Lật thấy một con đại bàng màu vàng bất ngờ xuất hiện giữa không trung. Nó cánh chim đầy đặn, móng vuốt sắc bén, như một lưỡi dao, rạch tan khói đen, bay thẳng về phía con dị chủng mặt người ở trung tâm chiến trường.
Đây là...
Tinh thần thể của Lính gác?
Đúng rồi, ban đầu, từ tiền tuyến đến Học viện Dẫn đường Biên giới để tìm viên ngọc không chỉ có ba người.
Ba người Mặt Sẹo mà cô gặp chỉ phụ trách khu ký túc nữ. Ngoài ký túc nữ, còn có ký túc nam, chung cư giáo viên, và khuôn viên trường, cũng có người lục soát.
Số Lính gác đến tìm viên ngọc, ít nhất cũng hơn mười người.
Xem ra chúng đã không nhịn được nữa mà ra tay rồi.
Quả nhiên, giây tiếp theo, một con hổ béo xuất hiện trong tầm mắt cô.
Kim ưng dẫn đầu xung phong, hổ béo theo sát phía sau. Con hổ tinh thần thể này trông vô cùng béo tốt, bụng sắp chạm đất, nhưng động tác lại linh hoạt bất ngờ. Chỉ thấy nó di chuyển, dễ dàng tiếp cận con dị chủng mặt người, móng vuốt dày cào một cú đầy uy lực.
Hành động này có thể nói là chọc giận toàn bộ đám dị chủng trên chiến trường.
Mặc dù bây giờ chỉ là cảnh tượng hồi tưởng từ quá khứ, nhưng những con dị chủng giả này vẫn có sức sát thương không nhỏ.
Con dị hình với vô số khuôn mặt người trên không trung xoay tròn như một quả cầu. Mỗi khuôn mặt phun ra những hạt giống nhỏ.
Ninh Lật nghe thấy một tiếng quát lạ lẫm từ chiến trường: “Tất cả tránh ra!”
Mãng xà dài khoảng 10m, thân to như quả bóng rổ, đuôi quất một cái, hất dị chủng ra xa 1m.
Tiểu Hắc lắc lư đầu.
[Con mãng xà lớn này không được đâu.]
Những kẻ đến tìm viên ngọc đều là Lính gác bình thường nhất, tinh thần thể không có tính công kích mạnh.
Nhưng người đông sức lớn. Kết quả trận chiến, vẫn chưa thể biết được.
Chỉ trong chốc lát, kim ưng, hổ béo và mãng xà đã lao vào đánh nhau với dị chủng.
Xem di, điểm yếu của lãnh địa này chính là con dị chủng mặt người.
Gần trăm con dị chủng khác đều là giả, con dị chủng mặt người này chắc là thật.
Ninh Lật nhân lúc đám dị chủng bắt đầu vây công đám tinh thần thể này, bắt đầu tìm Viên Tử.
Cũng may Viên Tử không chạy xa, sau 15 phút tìm kiếm, hai người cuối cùng cũng hội họp.
Thấy dáng vẻ cô chật vật, quần áo đầy bùn đất và lá khô, Viên Tử nắm lấy cánh tay cô, lo lắng hỏi: “Cậu thế nào rồi?”
Ninh Lật lắc đầu: “Tớ không sao.”
Môi Viên Tử trắng bệch như tờ giấy: “Gã đó đâu?”
Ninh Lật đã sớm nghĩ ra lời giải thích: "Tớ đã dụ hắn vào giữa đám dị chủng rồi."
Nghe cô nói vậy, Viên Tử kinh ngạc thốt lên: “Cậu to gan quá đấy!” Nếu không cẩn thận, có lẽ cả cô và Mặt Sẹo đều không có kết cục tốt. Người khác thấy dị chủng chỉ biết chạy, vậy mà cô còn chủ động tiếp cận chúng! Quá nguy hiểm!
Ninh Lật: “Hắn đuổi theo tớ suốt, tớ không còn cách nào khác, chỉ có thể dẫn sói đuổi hổ.”
Sói là đám dị chủng, hổ là Mặt Sẹo.
Viên Tử hạ giọng, rõ ràng xung quanh không có ai, cô ấy vẫn sợ bị nghe thấy, khẽ hỏi: “Hắn chết rồi?”
“Chắc là chết rồi.”
Viên Tử thở phào: “Chết là tốt.” Nói xong, cô ấy nghiêm túc: “Lật Tử, tớ không biết cậu nhặt được thứ gì, nhưng thứ đó rất rắc rối. Bây giờ là Mặt Sẹo và hai đồng loã, sau này không biết còn ai sẽ đến tìm thứ đó. Cậu nghĩ cách xử lý nó chưa?”
Không đợi Ninh Lật trả lời, Viên Tử tiếp tục: “Cậu yên tâm, chuyện này tớ sẽ giữ kín, không nói với ai. Nhưng cậu tốt nhất nên nhanh chóng xử lý việc này, nếu không hậu họa khôn lường.”
Trong lãnh địa, họ có thể dựa vào sức mạnh của dị chủng để đối phó với đám Mặt Sẹo.
Nhưng sau khi rời khỏi lãnh địa thì sao?
Đến lúc đó, liệu họ có giữ được nó hay không là một chuyện, có thể còn rước thêm những rắc rối khác.
Thực ra Viên Tử muốn khuyên Ninh Lật vứt nó đi, nhưng đó là đồ của Ninh Lật, cô ấy không có quyền can thiệp.
Ninh Lật gật đầu: “Tớ biết rồi.”
Biết được kết cục của Mặt Sẹo, Viên Tử cuối cùng cũng nở nụ cười: “Giờ chúng ta là người cùng thuyền rồi.” Là người biết chuyện, Viên Tử biết mình cũng nằm trong danh sách xử lý của Mặt Sẹo. Nếu không nhờ Ninh Lật dẫn hắn vào đám dị chủng, giờ cô ấy cũng gặp nguy hiểm rồi.
Dù không biết thứ đó là gì, nhưng cô biết nó rất quan trọng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
