Giống như Hoa Hồng Nhỏ của Viên Tử, [Vu Sư Vong Linh] của Ninh Lật cũng sở hữu một thiên phú bẩm sinh.
Hoa Hồng Nhỏ có thể tỏa ra hương thơm giúp thư thái, tai thính mắt sáng.
Còn thiên phú của [Vu Sư Vong Linh] lại là — Giết chóc.
Thật khó tin, một tinh thần thể của Dẫn đường lại mang thiên phú tấn công vốn chỉ dành cho Lính gác.
Khoảnh khắc nhìn thấy tinh thần thể của Mặt Sẹo, Ninh Lật đã biết mình sẽ thắng.
Giống như làm toán vậy.
Có những bài, bạn chỉ cần nhìn qua là hiểu, tự tin có thể dễ dàng làm đúng.
Có những bài, bạn biết chắc sẽ tốn nhiều thời gian, nhưng đã nắm rõ từng bước, chỉ cần sắp xếp lại là có thể ra đáp án.
Cũng có những bài, bạn không có manh mối, dù có thêm bao nhiêu thời gian, vẫn không thể giải nổi.
Một bài toán có giải được hay không, người làm bài ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy đề bài đã có thể đoán được. Tương tự, trận chiến này có thể thắng hay không, ngay từ giây phút đối mặt, trong lòng Ninh Lật đã có phán đoán.
Hai bên đối chiến, kinh nghiệm quan trọng, nhưng thiên phú cũng quan trọng không kém. Giữa các tinh thần thể có một chuỗi thức ăn rõ ràng. Tinh thần thể càng ở đỉnh cao thì thiên phú càng mạnh.
Mặt Sẹo chỉ là một Lính gác có thiên phú tầm thường nhất, bằng không hắn đã là thượng chứ không phải lính quèn. Nếu thiên phú xuất sắc, hắn đã không ở đây làm những chuyện mờ ám này.
Nói cách khác, hắn chỉ là một tên vô danh tiểu tốt.
Vừa hay, thiên phú của Ninh Lật mạnh hơn hắn.
Khoảng cách thiên phú một trời một vực này đủ để bù đắp cho sự chênh lệch về kinh nghiệm.
Ninh Lật đã cẩn thận chọn lựa toà chung cư này.
Nơi này yên tĩnh không người = bí mật của cô sẽ không bị phát hiện.
Nơi này chật chội, nhỏ bé = Mặt Sẹo khó lòng trốn thoát.
Mặt Sẹo tưởng rằng đây là nơi cô hoảng loạn chạy vào, lại không biết rằng đây là địa điểm cô cố tình sàng chọn để giết người cướp của.
Mặt Sẹo tưởng rằng cô là một Dẫn đường yếu đuối, không nơi nương tựa, nhưng không hề hay biết [Vu Sư Vong Linh] chưa bao giờ liên quan đến sự mềm yếu.
[Vu Sư Vong Linh] cao gần 2m đứng trong hành lang, thân hình to lớn che lấp ánh sáng. Bóng tối và nỗi sợ hãi cùng lúc ập tới Mặt Sẹo.
Hai đốm ma trơi dưới chiếc mũ trùm đầu của [Vu Sư Vong Linh] lập lòe, xanh rờn, như thần chết lạnh lùng vô tình giương "lưỡi hái" về phía Mặt Sẹo.
Báo đen gào thét rồi tan biến, tiếng kêu đau đớn trong hành lang mãi không dứt.
Cho đến lúc chết đi, Mặt Sẹo vẫn không hiểu tại sao mình lại lật thuyền trong mương.
Kẻ mà hắn phải đối phó vốn nên là một Dẫn đường tân binh bình thường nhất...
Hắn đáng lẽ có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ, tìm lại Mắt Hổ Phách thất lạc, được chỉ huy tán thưởng và công nhận...
Dẫn đường trẻ tuổi này, đáng lẽ phải khóc lóc van xin hắn, hoang mang cầu xin hắn tha mang, chứ không phải chĩa lưỡi hái ngược lại về phía hắn...
Không nên như thế này.
Không nên như thế này.
Trong lòng hắn có rất nhiều nghi vấn.
Chỉ là, hắn mãi mãi không thể nhận được câu trả lời.
Giải quyết xong Mặt Sẹo, Ninh Lật kiệt sức dựa vào tường.
Đối phó với một gã mặt sẹo đã tiêu hao toàn bộ tinh thần lực ít ỏi của cô, một tân binh mới ra đời làm việc này quả thực có chút vất vả.
Cô nhắm mắt, kiểm tra thế giới tinh thần như thường lệ. Lần kiểm tra này khiến đáy mắt cô hiện lên một tia nghiêm trọng.
Chỉ thấy vầng trăng sáng trong trẻo vốn có giờ đây phủ một lớp máu mỏng, ánh trăng chiếu lên dải ngân hà uốn lượn, khiến mặt nước cũng nhuốm màu đỏ tươi.
Đây là gì?
Thế giới tinh thần vốn thanh tao linh động giờ đây bị nhuộm một lớp đỏ nhạt, như thể được thêm một bộ lọc, toàn bộ sắc điệu và khung nền hay đổi.
Nếu như trước đây, minh nguyệt ngân hà là bao la, lấp lánh và huyền ảo, thì giờ đây, chúng lại có thêm chút bầu không khí âm u quỷ dị. Tựa như một bức tranh hoàn chỉnh bị vấy mực, sự thanh lạnh trong suốt ban đầu đều bị phá hủy.
Những thay đổi này xảy ra sau khi cô tự tay đâm Mặt Sẹo.
Tại sao thế giới tinh thần lại thay đổi như vậy? Sự thay đổi này là tốt hay xấu?
Trước khi tìm được đáp án, có lẽ Ninh Lật sẽ thận trọng hơn khi ra tay.
-
Sau khi giải quyết mối họa lớn, Ninh Lật lăn lộn giữa đám dị chủng. Bộ đồng phục vốn sạch sẽ giờ trở nên rách rưới, mất đi vẻ gọn gàng, thêm phần chật vật bất kham, trên tay chân thậm chí còn có vết xước.
[Mặt Sẹo.]
[Xấu.]
Ninh Lật đưa tay nhận lấy.
Viên ngọc của Mặt Sẹo to cỡ viên bi, bề mặt phủ đầy chỉ đen, thậm chí còn có luồng khí đen mờ vờn quanh.
Đó chính là oán khí.
Mặt Sẹo trước khi chết đã nghĩ gì? Hối hận, tiếc nuối, và cả oán hận sâu sắc?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
