Sáng hôm sau, Ngô Trạch Văn chỉ cảm thấy đau nhức toàn thân, Lưu Xuyên cũng không ở bên cạnh, rõ ràng đã dậy rồi.
Ngô Trạch Văn chật vật bò khỏi giường, đúng lúc này Lưu Xuyên đột nhiên xuất hiện ở cửa, mỉm cười nói: “Tỉnh rồi à?”
“Ừ.” Ngô Trạch Văn chuẩn bị mặc quần áo, Lưu Xuyên lại đi tới trước mặt cậu, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, nói: “Đừng nóng vội, tôi có quà cho em.”
Ngô Trạch Văn nghi hoặc nói: “Quà gì?”
Lưu Xuyên lấy một chiếc hộp nhỏ từ trong tủ đầu giường ra, nhẹ nhàng đặt vào trong tay Ngô Trạch Văn. Tim Ngô Trạch Văn bỗng đập liên hồi, mở ra thì thấy… quả nhiên là một chiếc nhẫn.
Thiết kế của chiếc nhẫn đơn giản lại hào sảng, bên trong còn có khắc hai chữ “Xuyên & Văn” nho nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)