*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dương Thu Ninh gọi nhân viên phục vụ, tùy tiện chọn hai phần cơm, nói: “Vừa ăn vừa nói chuyện đi.”
Ngô Trạch Văn gật đầu: “Dạ.”
Dương Thu Ninh nhìn cậu ngoan ngoãn ngồi đó, rõ ràng không định chủ động mở miệng, bà liền hỏi thẳng: “Tôi đã biết chuyện của cậu và Lưu Xuyên. Hôm nay gọi cậu ra đây là để hỏi một chút về suy nghĩ của cậu. Hiện tại yêu đương tự do, nếu cậu là con gái, đương nhiên tôi sẽ không phản đối cậu yêu đương với Lưu Xuyên. Nhưng vấn đề mấu chốt là cậu là nam, cậu cũng biết việc hai đứa con trai yêu nhau sẽ khiến người ta dị nghị.”
“Từ bé Lưu Xuyên đã không tim không phổi, chỉ thích làm việc theo ý mình, tôi nói gì với nó cũng vô dụng. Thế nhưng, Trạch Văn này, cậu không sợ bị người ta đàm tiếu sau lưng hay sao?”
Ngô Trạch Văn trầm mặc một lát mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Cháu không quan tâm cái nhìn của người ngoài, vì đây là hạnh phúc của cháu, chỉ cần bản thân cháu nắm chắc là đủ. Người khác đâu có sống hộ cháu, tại sao cháu phải quan tâm tới những kẻ qua đường, để rồi phải buông tay người mình yêu?”
Dương Thu Ninh: “…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)