*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vì Lưu Xuyên đi họp nên tạm thời chưa về được, hôm sau Ngô Trạch Văn liền chủ động mời Lưu Hiểu Mông đi ăn trưa. Trong đầu Lưu Hiểu Mông toàn là dấu chấm hỏi, nhưng thấy biểu tình nghiêm túc của học bá nên cô cũng không dám hỏi, đành yên lặng cúi đầu nhìn chằm chằm bát cơm trước mặt.
Ngô Trạch Văn nhìn cô: “Có vấn đề gì thì cứ hỏi đi, đừng giữ trong lòng.”
Ngô Trạch Văn gật đầu: “Ừ.”
Học bá vẫn bình tĩnh như vậy, Lưu Hiểu Mông liếc trộm cậu, nghĩ ông anh mình giấu cũng kỹ gớm, người trong nhà chẳng ai biết được việc này.
Tuy Lưu Xuyên yêu con trai khiến Lưu Hiểu Mông cực kỳ khiếp sợ, nhưng cô hiểu rõ tính anh trai mình, lần này Lưu Xuyên thực sự nghiêm túc. Nhìn qua Ngô Trạch Văn không giống loại người đi đùa bỡn tình cảm của người khác, tại sao hai người này lại yêu nhau được vậy? Đừng bảo làm cộng sự lâu năm thì nảy sinh tình cảm đấy? Nếu Ngô Trạch Văn là con gái chắc chắn Lưu Hiểu Mông sẽ rất vui mừng chúc anh mình hạnh phúc, nhưng cậu lại là nam thì khó rồi, đảm bảo ba mẹ sẽ không đồng ý. Mà Lưu Xuyên cũng không phải dạng người nhún nhường ai, nhỡ đâu phát sinh mâu thuẫn trong tương lai, có khi lại loạn cả lên như gà bay chó sủa…
Ngô Trạch Văn đoán được cô đang nghĩ gì, nhịn không được nói: “Hiểu Mông, chuyện tôi và anh của em yêu nhau trước mắt đừng nói cho người nhà của anh ấy được không?”
Lưu Hiểu Mông lập tức gật đầu như giã gạo: “Dạ! Anh em bảo em rồi, tuyệt đối kín như bưng luôn!”
***
Sau khi Lưu Xuyên đi họp về thì Lưu Hiểu Mông cũng đã về nhà, Ngô Trạch Văn nói lại chuyện này cho Lưu Xuyên, Lưu Xuyên mỉm cười ôm cậu nói: “Tôi đã nói trước với Hiểu Mông rồi, từ bé con bé đã rất nghe lời tôi, nên dù chuyện gì xảy ra đi nữa thì nó vẫn đứng về phía tôi. Em không cần lo lắng về con bé, em là người tôi thích, con bé sẽ không có ý kiến gì đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)