“Vu Dương, tôi nhớ không nhầm thì hợp đồng của cậu với Hoa Hạ sắp đến kỳ rồi đúng không?”
“Đúng rồi Xuyên đội.” Lúc này Vu Dương đang onl nên nhắn lại rất nhanh. Hắn là người mà Lưu Xuyên bồi dưỡng đi lên từ trại huấn luyện, vì vậy Lưu Xuyên biết rõ thời hạn hợp đồng của hắn, Vu Dương cũng không cảm thấy lạ với chuyện này.
Nhưng câu tiếp theo lại khiến Vu Dương sợ ngây người: “Đến Long Ngâm chúng tôi không?”
Vu Dương: “…”
Vu Dương sợ hãi ngón tay run rẩy ấn luôn vào phím tắt máy, bàn phím đen ngòm như trúng phải hiệu ứng gây mù của học bá Ngô Trạch Văn.
Vu Dương vẫn còn nhớ rõ chuyện bị học bá Ngô Trạch Văn dùng IQ nghiền áp trên lôi đài hai lần liên tục. Hơn nữa cũng khắc sâu trong tim những lời chỉ bảo của Lưu Xuyên cho hắn sau trận đấu, chưa kể chính nhờ những lời đó của Lưu Xuyên mà bản thân hắn đã nghiên cứu ra cách chơi Đường Môn Khôi lỗi mới, tuy rằng còn kém xa Xuyên thần nhưng hắn cảm thấy chơi như vậy rất thuận tay, phù hợp với chính mình.
Hợp đồng với Hoa Hạ chỉ kéo dài đến mùa giải thứ 14, quản lý vẫn chưa gọi hắn để bàn thảo hợp đồng nhưng trong lòng hắn đã cực kỳ thấp thỏm. Vốn biết bản thân không phải tuyển thủ ưu tú, mùa này thậm chí còn phát huy kém cỏi, hắn không biết liệu bản thân có còn cơ hội tiếp tục thi đấu nữa hay không.
Đúng lúc này, Lưu Xuyên đột nhiên nhắn tin mời hắn gia nhập Long Ngâm, khó trách làm Vu Dương khiếp sợ ấn luôn nút tắt máy.
Vu Dương nhanh chóng bò lên lại, vừa login đã thấy Lưu Xuyên bạo tốc độ tay trong mười mấy giây ngắn ngủi, nhắn cho hắn một tràng dài –
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
