*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Buổi chiều, Phương Chi Diên đi đặt phòng ở khách sạn gần đó chứ không ngủ lại trong nhà Dương Kiếm.
Mãi đến khi hắn rời đi, Dương Kiếm phục hồi tinh thần mới hối hận – vừa rồi có phải mình đồng ý hơi vội không? Chẳng nhẽ vẫn chưa tỉnh rượu? Hay là bị ánh mắt dịu dàng của Phương Chi Diên mê hoặc rồi? Sao lại nói ra cái câu “Chúng ta thử xem sao” theo bản năng vậy chứ?
Nào ngờ vậy mà Phương Chi Diên lại chọn một nhà hàng theo phong cách dành cho tình nhân, rõ ràng đang có ý “hẹn hò”, Dương Kiếm bỗng cảm thấy mình ngốc hơn bao giờ hết.
Phương Chi Diên cười nói: “Đây cũng là lần đầu tiên tôi hẹn hò, nhà hàng này ổn chứ?”
“Ừ…” Dương Kiếm nhìn xung quanh toàn các cặp yêu nhau, tâm trạng chẳng khác nào đứng trên đống lửa, như ngồi đống than. Không gian thì đẹp đấy, nhưng không khí hẹn hò mờ ám của chúng ta thực sự khiến người ta chịu không nổi.
Dương Kiếm đành ăn linh tinh một chút trong ánh nhìn dịu dàng của Phương Chi Diên. Khi Phương Chi Diên gọi phục vụ tới thanh toán, Dương Kiếm vội nói: “Để tôi mời anh.” Phương Chi Diên cũng không từ chối, để Dương Kiếm quẹt thẻ trả tiền.
Hai người đi ra khỏi nhà hàng, mới đi được vài bước thì Phương Chi Diên đột nhiên nhẹ nhàng nắm lấy tay Dương Kiếm, Dương Kiếm giật nảy muốn tránh ra, nhưng lại bị Phương Chi Diên bao trọn tay mình trong lòng bàn tay đàn ông ấm áp của hắn, ngón tay thon dài lại có lực, Dương Kiếm bị nắm tay cảm giác rất mất tự nhiên, nhịn không được đỏ hết cả mặt: “Khụ, đội trưởng…” Nhiều người như vậy, có thể không nắm tay được không?
Lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, Phương Chi Diên đã mỉm cười nói: “Các cặp yêu nhau đều thế cả, em học dần cho quen đi.”
“…” Hiện tại đã rất là không quen rồi được chứ hả?
Phương Chi Diên quay đầu nhìn cậu: “Sao thế? Có phải hối hận vì hôm qua đồng ý với tôi quá vội vàng không?”
Dương Kiếm bị nói trúng tim đen, xấu hổ nói: “Không, không phải.”
Phương Chi Diên mỉm cười nói: “Vậy thì tốt, giờ đi xem phim nhé?”
“…” Có thể đừng buồn nôn như vậy không?
“Lâu lắm rồi chưa đi xem phim, gần đây có một phim đang công chiếu thấy rating cũng không tồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



