*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dương Kiếm vốn định chạy trốn về Thượng Hải vài ngày để bình tĩnh, suy nghĩ xem nên làm thế nào, chẳng ngờ ngay chiều hôm đó Phương Chi Diên đã tìm tới cửa.
Gì thì gì Phương Chi Diên cũng là đội trưởng của đội tuyển Tuyết Lang, từ xa ngồi tàu cao tốc tới, Dương Kiếm cũng không thể trực tiếp đuổi hắn ra ngoài đúng không? Nhưng cứ nghĩ đến chuyện xảy ra sau khi uống say đêm qua, Dương Kiếm lại không biết phải đối mặt thế nào, vừa mới nhìn thấy ánh mắt của Phương Chi Diên đã nóng hết cả má, hận không thể tìm cái lỗ mà chui vào.
Phương Chi Diên thấy cậu mặt đỏ tai hồng, nhịn không được mỉm cười nói: “Cậu định để tôi đứng ngoài này nói chuyện à?”
“Bên cạnh là Lưu Xuyên đúng không? Còn cô bé buộc tóc đuôi ngựa là ai?”
“Đó là em gái Lưu Hiểu Mông của Lưu Xuyên.” Dương Kiếm giải thích.
Phương Chi Diên nhìn kỹ, cô bé trong ảnh buộc tóc đuôi ngựa đứng chính giữa, nụ cười đến là ngọt ngào. Dương Kiếm và Lưu Xuyên đứng hai bên. Lưu Xuyên khoảng chừng 14 tuổi, còn bé đã rất đẹp trai ra dáng, ngũ quan đoan chính, cười khoái trá trong bức ảnh. Còn Dương Kiếm lại rất ngốc, ngẩn người trước ống kính, rõ ràng chưa kịp phản ứng thì thợ chụp ảnh đã chụp rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



