Khi hai người cùng Jojo về tới nhà đã là một rưỡi sáng, Giang Thiếu Khuynh bảo Từ Sách đi tắm trước, bản thân thì lục tung khắp nhà tìm chăn đệm mới.
Nhà cậu xây theo kết cấu ba gian hai phòng ngủ, phòng ngủ lớn là của cha mẹ, một gian khác là thư phòng vì bình thường cha cậu rất thích đọc sách, hai mặt tường trong thư phòng đều là giá sách, không có chỗ để làm giường cho khách nữa. Giường phòng cậu cũng không lớn, hai tên con trai ngủ chung rất chật, biện pháp tốt nhất là để một người ra ngủ sofa.
Giang Thiếu Khuynh hạ quyết tâm, ôm hết chăn đệm của mình ra sofa, nhường giường cho Từ Sách.
Từ Sách tắm rửa xong đi ra liền phát hiện Giang Thiếu Khuynh đang bận rộn trải chăn lên sofa ngoài phòng khách, Jojo ngoan ngoãn yên lặng làm người hầu bé nhỏ bên cạnh cậu. Từ Sách lập tức hiểu ra Thiếu Khuynh không muốn ngủ chung giường với hắn. Sau khi hai người xác lập quan hệ tuy rằng đã hôn rồi, nhưng lần nào cũng là hắn chủ động, Giang Thiếu Khuynh cẩn thận dè chừng duy trì quan hệ giữa hai người, giống như ốc sên nép mình vào trong vỏ. Bản thân hắn cũng không muốn nóng vội, nếu không sẽ có thể phá hỏng mối quan hệ này.
Nghĩ đến đây, Từ Sách liền đi tới phía sau Giang Thiếu Khuynh nhẹ nhàng ôm lấy cậu, thấp giọng nói: “Nếu cậu ngại chật, tôi ngủ sofa là được rồi.” Nói xong liền tiến lên một bước, tự giác nằm lên sofa, sau đó liền đắp chăn, nói: “Cậu cũng đi ngủ đi.”
Giang Thiếu Khuynh ngẩn người, nói: “Thôi để tôi ngủ sofa, cậu cao như vậy ngủ ngoài này sẽ không thoải mái.”
“Không sao.” Từ Sách nói, “Mau đi ngủ đi, muộn rồi.”
“…” Giang Thiếu Khuynh bất đắc dĩ, đành phải về phòng mình ngủ. Jojo quay đầu cọ cọ tay Từ Sách chúc ngủ ngon, Từ Sách cười một thoáng, xoa đầu nó, nói: “Mày cũng đi đi.” Jojo liền vẫy đuôi xoay người đi cùng Giang Thiếu Khuynh.
Trong phòng ngủ của Giang Thiếu Khuynh có một cái ổ chăn cho Jojo, Jojo vào phòng liền ngoan ngoãn chạy đến nằm sấp trên ổ chăn của mình, nhanh chóng ngủ mất. Giang Thiếu Khuynh lại trằn trọc trên giường ngủ không ngon, cậu có chút lo lắng Từ đại thiếu gia ngủ sofa sẽ không quen.
Từ Sách sờ mũi nói: “Sáng ra mơ mơ màng màng, tôi còn tưởng mình nằm mơ. Khụ, mấy hôm nay tôi hay mơ thấy cậu.”
“…” Một câu đơn giản mà khiến cho trái tim Giang Thiếu Khuynh nhảy dựng, tay run lên suýt thì làm đổ nồi, nước nóng trong nồi bắn ra, Từ Sách lập tức nhanh tay lẹ mắt một tay ôm Giang Thiếu Khuynh vào trong ngực, tay còn lại nhanh chóng đặt lại nồi, nói: “Cẩn thận một chút.”
Giang Thiếu Khuynh hồi phục tinh thần, vội vàng kéo tay Từ Sách, cuống lên hỏi: “Không sao chứ, có bị bỏng không?”
Ánh mắt đen láy trong veo cứ thế chăm chú nhìn hắn, tràn ngập lo lắng và sốt ruột, một khắc đó Từ Sách hoàn toàn không cảm thấy đau đớn nữa, thậm chí hắn còn hi vọng thời gian ngừng trôi – Thiếu Khuynh đang quan tâm hắn, trong lòng Thiếu Khuynh có hắn, đây là trải nghiệm hạnh phúc đến mức nào, cả cơ thể nhẹ bẫng tựa như đang bay trên mây.
Từ Sách hạnh phúc lâng lâng, không nhận ra mu bàn tay mình đang nóng đến đỏ lựng.
Giang Thiếu Khuynh phát hiện điểm này, lập tức xoay người lấy thuốc trị bỏng, kéo Từ Sách ra phòng khách ngồi xuống, bôi thuốc mỡ mát lạnh lên tay hắn, sau đó dùng gạc sạch cẩn thận băng lại. Cậu vốn là người mềm lòng, chưa kể Từ Sách là vì bảo vệ cậu nên mới bị bỏng, cậu cứ thế tự nhiên mà săn sóc chăm lo cho Từ Sách.
Cho đến khi băng xong, Từ Sách mới vuốt tóc cậu, thấp giọng nói: “Không sao đâu, vết thương nhỏ mà thôi, cậu không cần lo lắng.”
Tuy Từ Sách sinh ra và lớn lên trong gia đình giàu có nhưng hắn không hề có những tật xấu của đám con ông cháu cha, đầu rơi máu chảy là chuyện bình thường, vết thương nhỏ này đối với hắn mà nói thì hoàn toàn không cần xử lý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



