*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi đánh xong giải T.G.A mùa Hè, tất cả các thành viên đội tuyển Long Ngâm đều được nghỉ, vốn Từ Sách đã lên kế hoạch đưa Giang Thiếu Khuynh đi mấy nơi non xanh nước biếc tận hưởng thế giới chỉ có hai người, tiện thể bồi dưỡng tình cảm, ai ngờ ông anh ở Thượng Hải dùng một chiêu đoạt mệnh liên hoàn call khiến toàn bộ kế hoạch của hắn nát bét. Anh cả nói công ty có một số việc bắt buộc hắn phải đích thân ra mặt xử lý, Từ Sách đành phải thối mặt đóng gói hành lý về Thượng Hải.
Từ Sách cảm thán trong lòng chú chó này không hổ là thú cưng hắn nuôi bao năm, vẫn có sự ỷ lại với chủ nhân là hắn. Nhưng đến khi Giang Thiếu Khuynh săn sóc lấy một bát xương tới, sờ đầu Jojo nói: “Ăn tối nào, đừng cắn A Sách, cậu ấy muộn giờ bay mất.”
Jojo lập tức không do dự buông Từ Sách ra, xoay người đi gặm xương.
Từ Sách: “…”
Định mệnh, hóa ra là vì đói nên mới cắn hắn.
Giang Thiếu Khuynh nhẫn nại cho Jojo ăn, Jojo ăn đến là vui vẻ hoàn toàn không đoái hoài gì tới Từ Sách đứng bên cạnh, Từ Sách buồn bực xách hành lý ra sân bay một mình, cảm giác bản thân bị một người một chó bỏ rơi.
***
Khi tới công ty sắc mặt hắn không dễ nhìn chút nào, trong suốt buổi họp với anh cả mặt vẫn không thay đổi, nhiều người bị hắn dọa cho không dám lên tiếng.
Sau buổi họp, anh cả Từ Lâm gọi riêng hắn vào phòng làm việc, mỉm cười nói: “Oán khí đầy mặt, anh quấy rầy ngày nghỉ của chú à?”
Từ Sách hừ một tiếng: “Anh cũng biết cơ đấy.”
So với một Từ Sách kiêu ngạo cực đoan, anh cả Từ Lâm lại là một người có tính cách ôn hòa dễ gần. Phần lớn chuyện kinh doanh của nhà họ Từ tại Thượng Hải đều do một tay anh phụ trách, cho nên lúc trước khi Từ Sách đột nhiên ném hết việc trong công ty lại chạy tới Trường Sa thi đấu anh cũng không can thiệp. Anh hiểu người trẻ tuổi nhiệt huyết nhất thời chạy đi làm chuyện mình thích cũng không có vấn đề gì, vì anh biết, một ngày nào đó Từ Sách sẽ phải trở về Thượng Hải.
Từ Lâm liền vỗ nhẹ vai em trai, cười nói: “Tính tình kiểu này mà đi thi đấu, đồng đội của chú chịu nổi hả?”
Từ Sách nhướn mày nói: “Yên tâm, em ở với bọn họ rất ổn.”
Nói tới đây, Từ Sách không khỏi có chút chột dạ, lúc mới bắt đầu đúng là có người không chịu nổi hắn. Nhất là Tần Dạ vẫn luôn ngứa mắt hắn, những người khác có lẽ cùng phải nhịn, khụ, dù sao hiện tại cũng tốt hơn nhiều rồi…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



