*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trận bán kết của giải đấu Võ Lâm chuyên nghiệp mùa giải thứ 13, vòng đấu lôi đài đầu tiên, Lam Lam Lam Lam vs Thẩm Khê.
Ngay khi dòng chữ này hiện ra trên màn hình lớn, bình luận viên, khách mời, tuyển thủ chuyên nghiệp, khán giả, thậm chí cả tuyển thủ dự thi của hai đội tuyển đều tràn đầy mong chờ – trận đấu sư đồ giữa Lam Vị Nhiên và Diệp Thần Hi còn hấp dẫn hơn cả trận của Xuyên thần và Tiểu Lộc, vì Diệp Thần Hi không chỉ là đồ đệ do Lam Vị Nhiên tự tay dạy dỗ, mà còn là người kế thừa đội tuyển Lạc Hoa Từ được Lam Vị Nhiên sáng lập nên!
“… Thê thảm vậy?” Trương Thư Bình sửng sốt, “Tôi không có ấn tượng quá sâu với Diệp đội năm đó, tôi giải nghệ đúng vào năm cậu ấy tiếp nhận chức vụ đội trưởng Lạc Hoa Từ, chưa từng đấu với cậu ấy trên sân, tôi chỉ nhớ đội trưởng mới của Lạc Hoa Từ là một người chưa đầy 20 tuổi, còn chưa gặp mặt bao giờ.”
“Đúng vậy, trước khi tiếp nhận chức đội trưởng, Diệp Thần Hi còn chưa đánh được một trận chính thức nào.” Hồ Lượng nói đến đây không khỏi cảm khái, thở dài, “Năm đó không khí ở Lạc Hoa Từ rất nặng nề, lại thêm việc Tứ Lam và tôi đều chuẩn bị giải nghệ, nếu không phải có Diệp Thần Hi đột nhiên đứng ra thì có lẽ Lạc Hoa Từ đã sớm giải tán từ lâu rồi.”
“Tôi cũng có nghe qua chuyện này.” Trương Thư Bình nói tiếp, “Cũng tại Tứ Lam không may mắn, thực ra chúng tôi đều thừa nhận thực lực của cậu ấy, nhưng cứ mỗi lần vào playoffs thì đều gặp phải Hoa Hạ, liên tục thua dưới tay Lưu Xuyên, có lẽ cậu ấy và Lưu Xuyên khắc nhau.”
“Chắc vậy nhỉ? Năm đó chúng tôi đã thắng cả Thất Tinh Thảo và Trường An, nhưng thế quái nào lại vẫn thua Hoa Hạ, đây đúng là một bí ẩn chưa có lời giải thích.”
Hai người lại bắt đầu hồi tưởng lảm nhảm.
Trên sân đấu, Diệp Thần Hi và Lam Vị Nhiên đang nhanh chóng điều chỉnh trang bị và kỹ năng.
Đạo diễn ra dấu tay bảo Trương Thư Bình và Hồ Lượng không cần nói quá nhiều chuyện lạc đề, lúc này Trương Thư Bình mới nghiêm mặt nói: “Khụ, dù trước đây hai thầy trò quyết đấu thắng thua ra sao thì hôm nay Diệp đội đã không còn là tiểu đồ đệ bị Tứ Lam hành ra bã năm xưa nữa. Tôi nghĩ trận đấu này sẽ cực kỳ phấn khích.”
Hồ Lượng nói: “Tất nhiên rồi, trước đó tôi cũng có xem mấy trận đấu của Lạc Hoa Từ, Diệp Thần Hi thay đổi rất nhiều.”
“Ừ, chúng ta cùng xem lựa chọn trang bị của hai bên… Ơ? Chuyện gì thế này?” Giọng Trương Thư Bình tràn đầy nghi hoặc.
Trên màn hình lớn, bên trái là số liệu của Diệp Thần Hi, bên phải là trang bị của Lam Vị Nhiên, khán giả khiếp sợ phát hiện ra, vậy mà số liệu trang bị của hai người lại giống nhau như đúc – giá trị tấn công, chống chịu, trí mạng chẳng khác nào sao y bản chính!
“Lỗi camera sao?” Hồ Lượng cũng nghi hoặc nhìn lại.
“Không phải do lỗi đâu.” Trương Thư Bình nói, “Cậu có thể nhìn ID phía trên bảng trang bị, đúng là Lam Lam Lam Lam và Thẩm Khê. Số liệu trang bị của hai người giống nhau y hệt, nói cách khác, hôm nay Lam Vị Nhiên sẽ lựa chọn hệ Ngọc tiêu để ra sân, hơn nữa còn dùng cùng điểm trang bị!”
Lam Vị Nhiên tinh thông ba hệ Tiêu Dao, vì thế anh lên sân với hệ Ngọc tiêu cũng là chuyện bình thường, lúc trước khi đánh Hoa Hạ anh đã từng dùng qua lưu phái này, là để có thể đánh ngang với Đường Môn Ám khí của Tạ Quang Nghị. Nhưng mọi người không ngờ rằng anh sẽ dùng lưu phái này để đánh với Diệp Thần Hi – chẳng nhẽ anh tự tin đến mức có thể thắng được Diệp Thần Hi, tuyển thủ được mệnh danh là Tiêu Dao Ngọc tiêu mạnh nhất liên minh hiện tại?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


