*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trận đấu chiều nay toàn bộ các thành viên Long Ngâm đều theo dõi trực tiếp, mọi người tới phòng đội trưởng vừa xem vừa thảo luận rất tập trung chăm chú, một phần cũng vì đây là lần đầu Tứ Lam bình luận nên ai cũng tò mò muốn biết anh sẽ nói gì. Mặt khác, đội thắng trận này sẽ là đối thủ của Long Ngâm trong bán kết, thông qua trận đấu này có thể hiểu rõ sức mạnh toàn diện của đối phương, biết người biết ta.
Lưu Xuyên không ngạc nhiên với kết quả Lạc Hoa Từ thắng Tuyết Lang, nhưng Lưu Xuyên lại không ngờ rằng Lam Vị Nhiên sẽ chủ động nhắn tin cho hắn trên đường đi về rằng anh muốn quyền chỉ huy trong bán kết. Đối với một kẻ siêu lười như Tứ Lam, chủ động ra tay là chuyện quá hi hữu, vì thế khi nhận được tin nhắn, Lưu Xuyên còn tưởng rằng mình hoa mắt, phải xem đi xem lại mấy lần.
Sau khi xác nhận mình không đọc sai, lúc này Lưu Xuyên mới khẽ cười, tìm cớ gọi riêng Tần Dạ ra ngoài, đưa điện thoại cho anh: “Cậu thấy sao?”
Hiện tại vòng bảng đã kết thúc, top 4 sẽ thi đấu theo thể thức loại trực tiếp, không cho bất cứ đội tuyển nào có thêm cơ hội. Trận đấu với Lạc Hoa Từ lần này nếu ngươi không chết thì cũng là ta mất mạng, áp lực tại bán kết lớn hơn rất nhiều so với những vòng đấu trước đó.
Lam Vị Nhiên gửi tin nhắn xin toàn quyền chỉ huy, Tần Dạ vẫn không quá yên tâm, trả điện thoại cho Lưu Xuyên, nghiêm túc nói: “Cậu chỉ huy không được sao? Không phải là tôi không tin Tứ Lam, tôi chỉ lo cậu ấy bị lỗi giác trong quá khứ mà phán đoán sai lầm.”
Tần Dạ lo lắng cũng có cái lý của anh, dù sao Tứ Lam và Diệp Thần Hi đã từng có quan hệ thầy trò thời niên thiếu, ấn tượng khắc sâu trong lòng anh về đồ đệ Diệp Thần Hi sẽ rất có khả năng gây ra sai lầm trong phán đoán thế cục, đây là đòn trí mạng trong thi đấu.
Nếu Lưu Xuyên chỉ huy trận này, chắc chắn không phải lo đến chuyện bị ảnh hưởng, Tần Dạ không thể hiểu nổi tại sao Lưu Xuyên cứ nhất định muốn Tứ Lam chỉ huy.
Lưu Xuyên nhìn ra được sự hoài nghi của Tần Dạ, giải thích: “Trước đây khi mời Tứ Lam vào đội, tôi đã từng nói với Tứ Lam rằng khi cần sẽ giao quyền chỉ huy cho cậu ấy. Dạ Dạ, cậu nên nhớ rõ, trong số rất nhiều đội mạnh ở liên minh, Lam Vị Nhiên là đội trưởng duy nhất chưa từng lấy được chiếc cúp nào.”
“…” Tần Dạ giật mình, cuối cùng cũng hiểu được suy nghĩ của Lưu Xuyên.
“Trên bức tường vinh danh của liên minh vẫn chưa từng có cái tên Lam Lam Lam Lam, dù ai quen Tứ Lam cũng đều biết rằng cậu ấy rất mạnh, nhưng vẫn còn thiếu một chiếc cúp để chứng tỏ bản thân. Tôi muốn cho cậu ấy một cơ hội để đường đường chính chính chứng minh được chính mình, khiến những người mới còn chưa hiểu cậu ấy nhìn thấy – Tứ Lam mạnh không phải lời đồn thổi, cậu ấy hoàn toàn có tư cách đứng trên đỉnh của liên minh.”
Giọng nói của Lưu Xuyên dứt khoát lại kiên định, Tần Dạ nhất thời không thể phản bác.
Hắn không phải loại đội trưởng chuyên quyền, những lúc cần thiết hắn sẽ ủy quyền cho Tần Dạ, Tứ Lam thể hiện. Vì thế đội tuyển Long Ngâm mới có ba phong cách chỉ huy khác nhau. Đây là do Lưu Xuyên tin tưởng đồng đội, cũng như tin vào đoàn đội. Nếu hắn đã chắc chắn như thế, bản thân anh còn hoài nghi điều gì?
“Vậy để Tứ Lam chỉ huy bán kết đi.” Tần Dạ quyết đoán gật đầu, dẹp bỏ sự băn khoăn trong lòng, nói, “Tôi và cậu cùng tin tưởng cậu ấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


