*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đây không phải là chiến thắng đầu tiên của Lưu Xuyên, nhưng trận thắng hôm nay lại khiến Lưu Xuyên cực kỳ kích động – có thể điều chỉnh lại đúng lúc mới là mấu chốt cho màn lật kèo dẫn đến chiến thắng này, năng lực điều chỉnh của một đội tuyển trong thời khắc quan trọng là yếu tố không thể xem nhẹ, hắn tin tưởng với kinh nghiệm từ trận đấu này, về sau đội hình của Long Ngâm sẽ càng thêm ổn định.
“Chúng ta thắng rồi!” Lưu Xuyên đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, quay đầu nhìn đồng đội ở bên cạnh, mỉm cười nói, “Đánh tốt lắm!”
Lý Tưởng xông tới xảo diệu, Ngô Trạch Văn cứu viện kịp thời, Từ Sách bạo lực tấn công, Tứ Lam khống chế đúng lúc cũng như Tiểu Dư kéo máu chuẩn xác… Trận đấu này mỗi thành viên Long Ngâm đều hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, biểu hiện của ai cũng xuất sắc, Lưu Xuyên làm đội trưởng thực sự không thể vạch lá tìm sâu nổi, ai cũng tuyệt vời cả!
Có điều nhìn Ngô Trạch Văn đứng bên cạnh mình, Lưu Xuyên vẫn không kìm được mà vươn hai tay ra, gắt gao ôm đối phương vào trong ngực.
Ngô Trạch Văn nhẹ nhàng ôm Lưu Xuyên, tựa như hồi đáp.
– tôi sẽ luôn ở bên cạnh anh, trở thành cộng sự tốt nhất của anh.
Đây là ước nguyện ban đầu khi Ngô Trạch Văn quyết định đánh giải Võ Lâm chuyên nghiệp.
Giấc mộng “chỉ cần được đứng bên cạnh anh là tốt rồi” lúc trước khi còn thầm mến Lưu Xuyên đến hôm nay đã trở thành hiện thực. Nhưng con người ai chẳng có lòng tham, khi nguyện vọng nhỏ này đã hoàn thành, đáy lòng Ngô Trạch Văn lại khao khát: Không chỉ là cộng sự tốt, còn muốn ở bên anh thật lâu, đi thật xa, thậm chí bên anh cả một đời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


