Trận đấu nhanh chóng bắt đầu, trận này Long Ngâm chọn bản đồ, quả nhiên vừa mở giao diện chỉ huy lên, Lưu Xuyên đã không do dự lựa chọn tấm bản đồ mê cung có độ khó tám sao – Mê tiên độ.(bến thần tiên)
Trong kho bản đồ đánh giải, Mê tiên độ là bản đồ mê cung hiếm gặp, nửa lục chiến nửa thủy chiến. Trên ba đường có rất nhiều thủy vực nối tiếp nhau tại các ngã rẽ, thường thường có khi đang đi trên đường thì rẽ một cái lại rơi xuống nước. Tại Mê tiên độ, một khi rơi xuống nước thì sẽ bị giảm 80% tốc độ, hành động trong nước chậm chạp như sên, giữa khoảng không chiến đấu ngập trong sương mù thì các tuyển thủ bắt buộc phải di chuyển cẩn thận tại những thời điểm quan trọng, địa hình thay đổi dưới chân cũng như rất dễ mai phục trong góc rẽ khiến cho tấm bản đồ này đầy rẫy hiểm nguy.
Đấu với một đội ngũ thuần cận chiến như Đồng Tước, việc đội tuyển Long Ngâm lựa chọn bản đồ chướng ngại vật cũng là điều mọi người đã đoán trước. Chẳng qua Lưu Xuyên lại lựa chọn tấm bản đồ khó nhất trong số các bản đồ mê cung, điều này khiến cho khán giả cực kỳ hưng phấn.
Mười hai tuyển thủ đã xuất hiện trong bản đồ, màn hình lớn đếm ngược chuẩn bị bắt đầu.
Điểm hồi sinh của Long Ngâm nằm ở góc dưới bên trái bản đồ, Lưu Xuyên nhân thời gian đếm ngược nhanh chóng ra chỉ thị: “Trạch Văn và Ngốc Tưởng đi đường giữa với tôi, những người khác đi đường trên!”
Trận này tốt nhất Long Ngâm phải giành được cả ba lá cờ, nếu không kéo dài tới ván thứ năm thì Long Ngâm chắc chắn sẽ bất lợi, vì thế Lưu Xuyên quyết đoán chơi chiến thuật chia đường, muốn dựa vào ưu thế địa hình để bám trụ đội hình Đồng Tước cùng với Trạch Văn và Lý Tưởng, đồng thời cướp được cả hai lá cờ đỏ và xanh.
Nhưng Đồng Tước lại hiểu rất rõ điều này, Thiệu Trạch Hàng ra lệnh cực kỳ quyết đoán: “Cả đội xuống đường dưới!”
Đồng Tước rất ít chia đường khi đánh đoàn chiến, đặc biệt khi gặp phải loại bản đồ có chướng ngại vật thì việc tách ra chắc chắn sẽ bị đối phương bắt lẻ. Nếu để Lộc Tường hành động độc lập thì không chừng cậu sẽ lạc đường trong mê cung mười phút, chờ đến lúc cậu tìm được đường ra thì chắc trận đấu đã kết thúc rồi.
Đi cả đoàn với nhau là lựa chọn tối ưu nhất của Thiệu Trạch Hàng, chỉ cần lấy được thêm một lá cờ trận này nữa thì điểm của Đồng Tước và Long Ngâm sẽ cân bằng, sau đó kéo tới ván đấu thứ năm. Trận quyết đấu này sẽ do hệ thống random bản đồ, xác suất ra Quảng trường Thái Cực hay Lạc Hà pha đều rất lớn, loại địa hình rộng rãi cực kỳ có lợi cho Đồng Tước. Hiện tại dù đang dẫn trước 7:5, nếu may mắn mà lấy được hai lá cờ trong vòng này thì Đồng Tước sẽ thắng luôn.
Vòng đấu thứ tư, đội tuyển Long Ngâm sẽ mang áp lực lớn do kém điểm, Đồng Tước hơn điểm nên đánh sẽ thoải mái hơn. Dù là Lộc Tường khi nhìn thấy tấm bản đồ này cũng không lo lắng, cậu chỉ sợ mê cung lúc đánh solo một mình trên lôi đài vì rất dễ lạc đường, khi đoàn chiến cả đội sẽ cùng đi với nhau, dù cậu không biết phương hướng cũng chẳng sao, cứ đi theo Thiệu đội là được.
Nhưng thực tế không đơn giản như Lộc Tường nghĩ…
Sau khi sáu người Đồng Tước đi tới giữa đường, La Tiệp và Quách Dịch An hàng trước đi quanh bố trí tầm nhìn cũng như điều tra, vẫn không hề phát hiện ra tung tích của bất cứ tuyển thủ Long Ngâm nào.
Lộc Tường cũng dạo một vòng xung quanh, nói: “Lần này chắc chắn sẽ có mai phục nhỉ? Làm gì có chuyện sư phụ em chịu bỏ cờ lần này!”
“Ừ, cẩn thận chút.” Thiệu Trạch Hàng mở miệng nhắc nhở, “La Tiệp đứng phòng thủ ở ngã rẽ đề phòng bọn họ mai phục từ đường giữa tới. Tiểu Lộc lại đây đứng cùng với tôi tránh bị Ngô Trạch Văn kéo qua rồi lợi dụng mê cung gây rối em.”
“Dạ!” Nhớ lại trận đấu bị học bá quấy nhiễu trong mê cung kia, lưng Lộc Tường bỗng phát lạnh, lập tức ngoan ngoãn trở về đứng cạnh đội trưởng.
Thiệu Trạch Hàng nói: “Tôi nghi bọn họ sẽ vòng qua từ bên cạnh, nhớ cẩn thận Lưu Xuyên ẩn thân.”
Trên thực tế, lúc này Lưu Xuyên đang cùng với Ngô Trạch Văn và Lý Tưởng trốn ở lối rẽ thông từ đường giữa xuống đường dưới, cách điểm cắm cờ khoảng 25 mét. Đèn Khổng Minh chỉ có thể chiếu sáng được khoảng năm mét xung quanh, ba người ở vị trí quá xa, Đồng Tước sẽ không thể thấy bọn họ.
“Nhớ.” Ngô Trạch Văn nói.
“Nhớ, sao thế?” Lý Tưởng hỏi.
Khi đó Lý Tưởng và Ngô Trạch Văn đều là gà mờ, trong game gặp được một cao thủ Đường Môn ID là “Lưu Danh Bách Thế”, ba người đánh quái ở sơn trại thổ phỉ. Đại Sư Có Lý Tưởng kéo một đám quái nhỏ tới, Lưu Xuyên và Ngô Trạch Văn đứng trên cây đợi quái đến liền dùng skill đa mục tiêu đánh.
Lưu Xuyên nói: “Giờ chơi theo cách đánh quái lần đó, Trạch Văn tìm vị trí đứng, đợi đến khi Lý Tưởng và tôi kéo đám Đồng Tước lại đây.”
Nếu Đồng Tước nghe thấy câu này chắc sẽ tức đến hộc máu – anh coi bọn tui là quái để kéo hả?!
Lý Tưởng cũng nghi hoặc: “Bọn họ sẽ mắc bẫy sao?”
Lưu Xuyên mỉm cười nói: “Thì đánh cược một phen.”
Tuy mang danh là chỉ huy mạnh nhất liên minh chuyên nghiệp, nhưng Lưu Xuyên cũng không thể tính chính xác từng đường đi nước bước như thầy bói. Vào trận tình huống biến đổi khôn lường, rất nhiều thời điểm cần phải cược vào vận may. Tốt nhất là Đồng Tước bị lừa, còn nếu không mắc mưu thì… cùng lắm là Lưu Xuyên và Lý Tưởng ôm nhau lên bảng, kéo được chút thời gian âu cũng là chuyện tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


