*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sáng sớm hôm sau, có rất nhiều đội trưởng ra sân bay đón người, thế nên Lưu Xuyên không hề ngạc nhiên khi thấy Tạ Quang Nghị và Đường Ngự Phong tại sân bay.
Lưu Xuyên chủ động đi lên trước nói: “Tới đón đội à?”
Một lúc sau, Lộc Tường và Thiệu Trạch Hàng cũng đến, Tiểu Lộc thấy người quen lập tức hưng phấn chạy tới nói: “Sư phụ! Cả bốn đội bảng B đều đến nè, mọi người cũng đáp chuyến bay sáng tới Thượng Hải sao?”
Rõ ràng bảng B rất ăn ý trong việc đặt vé máy bay, đội nào cũng sẽ hạ cánh vào giữa trưa.
Bên bảng A lại không có ai, Lạc Hoa Từ ở ngay tại Thượng Hải nên tất nhiên không cần ra sân bay đón, Thương Lan ở Hàng Châu có thể ngồi tàu cao tốc tới, nhưng Tuyết Lang và Thất Tinh Thảo chắc chắn phải đi máy bay, không thấy lão Tiêu và Phương đội, có lẽ đã đặt chuyến bay khác.
Lộc Tường nhìn các đội trưởng bên cạnh, nói: “Hay là chúng ta đánh cược đi, xem nhà nào đến trước?”
“Cái này cũng cần cá cược à?” Lưu Xuyên không muốn đánh giá IQ của cậu, chỉ vào màn hình led ở phía trước, “Nhìn thời gian chuyến bay là biết. Chuyến từ Trường Sa sẽ đáp xuống đầu tiên, sau đó là Hoa Hạ ở Bắc Kinh, Thịnh Đường ở Thành Đô, Đồng Tước mấy cậu đến cuối cùng.”
“…” Lộc Tường bị sư phụ khinh bỉ IQ đành gục đầu không nói nữa, Thiệu đội đau lòng xoa đầu cậu.
Hôm nay thời tiết rất tốt, chuyến bay không bị delay. Quả nhiên Long Ngâm hạ cánh đầu tiên.
Tuy bảy người không mặc đồng phục nhưng bước đi về phía trước lại rất đồng nhất chỉnh tề, nhìn qua cũng biết là một đội.
Hai cô gái Giang Tuyết và Lâm Đồng đi trước, tíu tít nói chuyện chị em. Lý Tưởng đi cùng Tiểu Dư, Tiểu Dư đang hưng phấn khua tay chém gió với Lý Tưởng, Lý Tưởng khoác vai cậu nhóc như một người anh thứ thiệt. Ngô Trạch Văn chăm chú nhìn xung quanh như đang tìm người. Từ Sách kéo hai vali đi cuối cùng, đeo kính râm che nửa mặt nhìn rất là cool. Giang Thiếu Khuynh giao vali cho Từ Sách, dắt Jojo đi bên cạnh, đôi lúc lại ngó nghiêng chú chó lớn đang hiếu kỳ chạy loạn.
Nhìn hình ảnh quen thuộc này, Lưu Xuyên không kìm lòng được mà nhếch môi – không gặp vài ngày, đúng là có hơi nhớ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


