“Ồ.” Ngô Trạch Văn gấp quần áo nhét vào vali, kẹp điện thoại bên tai, nói: “Vậy có chuyện gì?”
“Tôi nhớ em.” Lưu Xuyên nói.
Ngô Trạch Văn đánh rơi điện thoại cái ‘bộp’ xuống đất, bình tĩnh nhặt lên trượt thử, xác định không làm sao mới nói tiếp: “Ừ.”
Nghe giọng cậu bình tĩnh như thế, Lưu Xuyên nhất thời buồn bực: “Em đáp lại tôi bằng mỗi chữ ‘Ừ’ thôi à?”
Ngô Trạch Văn đỏ cả tai, nhẹ giọng nói: “Chữ này có ý là… Tôi cũng nhớ anh.”
Lưu Xuyên nghe vậy lập tức khoái trá: “Vậy mới đúng.”
Ngô Trạch Văn nghĩ Lưu Xuyên mặt dày như thế nhưng đôi khi vẫn dỗ rất dễ.
Trầm mặc một lúc, Ngô Trạch Văn gấp xong quần áo cho vào vali, đứng dậy hỏi: “Anh đang ở trong khách sạn à? Tần Dạ và Tứ Lam đâu?”
“Hai người đó rủ nhau đi ăn đêm rồi, nên lúc này tôi mới gọi cho em được.” Nói tới đây Lưu Xuyên nhịn không được mà oán thán: “Mấy ngày nay Dạ Dạ cứ kè kè bên cạnh, em biết cậu ta tinh như nào rồi còn gì? Tôi sợ cậu ta nhìn ra được cái gì nên mới không gọi cho em. Có điều tôi nhớ em lắm, đêm qua còn mơ thấy em đó…”
“…” Tai Ngô Trạch Văn càng đỏ thêm: “Anh đừng có buồn nôn như thế được không?”
Lưu Xuyên cười cười, tưởng tượng bộ dạng học bá nhà mình đỏ hết cả tai liền thấy kích động. Hít sâu một hơi, hắn đành lảng qua chuyện khác: “Phải rồi, ở đội có chuyện gì không? Mọi người chuẩn bị xong xuôi hết chưa?”
Ngô Trạch Văn nói: “Yên tâm, mấy ngày nay mọi người đều huấn luyện đúng giờ, cảm giác cũng trở lại rồi, tôi để bọn họ nghỉ sớm, sáng mai đúng bảy giờ xuất phát ra sân bay, đến Thượng Hải chắc khoảng 11 rưỡi, vừa vặn đi ăn trưa luôn.”
“Đội trưởng tạm thời đảm đang quá nha.” Những lời này của Lưu Xuyên là thật lòng khen ngợi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


