Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không hổ là đoàn viễn chinh quen tác chiến tập thể, đến uống nước chanh cũng đi theo cả đoàn.
Kiều Hi chỉ thấy cô gái kia mở thiết bị liên lạc gửi đi một tin nhắn, chẳng mấy chốc trước sạp hàng đã chật kín người.
Tiếp đó là từng cốc nước chanh được bán ra, thành công xoa dịu nỗi lòng bức bối khô nóng của những chiến binh này.
Có mấy người rõ ràng đã uống không trôi nữa mà vẫn không nỡ trả cốc cho Kiều Hi, báo hại người phía sau không có cốc dùng, đành phải dùng cốc của mình.
Thậm chí còn có người lôi cả bình hành quân ra bảo Kiều Hi rót đầy, bao nhiêu cốc thì tính bấy nhiêu tiền, định bụng để dành uống dần.
Kiều Hi liên tục ngăn cản. Món này đá tan rồi thì hương vị giảm đi nhiều lắm, thời gian thưởng thức ngon nhất chỉ trong vòng nửa tiếng thôi, uống luôn đi cho rồi.
Một thìa mật ong, hai lát chanh, chi phí thấp đến mức đáng sợ, làm lại nhanh hơn chả cá nhiều mà chẳng tốn sức, cả buổi chiều Kiều Hi cười tít mắt không khép miệng lại được.
Tiện thể còn có người để mắt tới mật ong bán lẻ, mua cũng không ít.
Có điều không thể nói là họ tự để mắt tới, mà là bà chủ Kiều tham lam cố tình giấu biển hiệu bán mật ong đi. Bán từng thìa lời hơn bán từng bình nhiều chứ.
Cô vốn không định bán mật ong nữa, ai ngờ một cơn gió thổi qua làm lộ tấm biển hiệu nhỏ ra, hết cách đành phải bán.
Nhưng thế cũng tốt, đỡ phải lo vấn đề năng lượng thất thoát, giải quyết sớm cho xong.
Giữa chừng thì hết chanh lát, Kiều Hi đề nghị dùng quả khổ đường thay thế cho họ thử. Không ngờ những người đã uống nước chanh rồi mồm miệng lại trở nên kén chọn, khăng khăng chê quả khổ đường là sự thất bại, không bằng nước lọc, không xứng so với nước chanh.
Thôi được rồi, nếu không phải chính mình đã nếm qua thì suýt nữa bị họ lừa thật. Tuy không ngon bằng nước chanh nhưng cũng đâu đến mức một chín một mười không so được tí nào đâu.
Quả nhiên những người đến sau lại đánh giá rất cao nước mật ong quả khổ đường, đúng là vẫn có những cái miệng biết thưởng thức cái đẹp.
Với những người khách trước đó lớn tiếng chê bai, Kiều Hi chỉ có thể cầu mong họ đừng nói gở nữa, cô còn phải bán hàng chứ!
Tranh thủ trước khi mặt trời lặn, Kiều Hi cuối cùng cũng bán hết sạch mọi thứ. Hôm nay buôn bán rất tốt, nhưng toàn bán lẻ từng phần, một người làm có nhanh đến mấy cũng bị giới hạn, dù sao cũng mang theo nhiều đồ như vậy.
Thế mà cũng bán hết veo, ha ha, trong lòng Kiều Hi sướng râm ran.
Dọn sạp xong xuôi, tiếp theo là thời gian đại mua sắm!
Nhà thiếu vật dụng chứa đồ phù hợp, mua! Nhà thiếu dầu muối tương dấm trà, mua! Đồ vật nhỏ tinh xảo, mua! Hạt giống rau chưa từng thấy, mua! Tóm lại là mua, mua, mua!
Mua sắm một hồi, Kiều Hi cảm thấy mệt mỏi hôm nay đều tan biến, chỉ còn lại niềm vui.
Phía trước có một điểm nhận thầu công trình nhỏ, Kiều Hi đi tới ngó nghiêng, trong lòng nảy ra một ý.
Nhà gỗ nông trại từ lúc cô đến chỉ dọn dẹp được vài gian ở tầng một cho dễ ở, còn tầng hầm và nhà kho lớn bên cạnh thì bụi bay mù mịt, vừa bước vào là bụi phủ đầy mặt. Dựa vào sức lực cá nhân thì không biết bao giờ mới xong, nên cứ kéo dài đến tận bây giờ.
Vừa hay vào hỏi thử xem sao.
“Xin chào, tu sửa nhà gỗ kiểu mẫu nông trại tốn khoảng bao nhiêu điểm Liên bang vậy?”
“Xin hỏi diện tích căn nhà cô cần tu sửa là bao nhiêu? Có bao gồm phần ngầm dưới đất và khu vực nguy hiểm cao không ạ?”
Diện tích cụ thể cô cũng chưa đo thử bao giờ, nhưng ngoại trừ nhà kho lớn, chỉ riêng phần nhà ở cần tu sửa đã chiếm sáu bảy mươi phần trăm rồi.
“Xin lỗi, diện tích cụ thể bao nhiêu tôi chưa đo, nhưng có bao gồm phần ngầm, không có khu vực nguy hiểm cao, ở ngay nông trại gần đây thôi.” Kiều Hi có chút ngại ngùng, không nên mạo muội đến hỏi như vậy, ít nhất phải nắm rõ tình hình cụ thể hẵng đến, hơi bốc đồng rồi.
Goben mỉm cười hiểu ý. Những khách hàng mơ hồ không nắm rõ tình trạng nhà mình như Kiều Hi không phải số ít, họ đã sớm thấy nhiều không trách, có sự chuẩn bị từ trước.
“Chỉ cần thanh toán một nghìn điểm Liên bang là sẽ có dịch vụ khảo sát tận nơi. Nếu sau đó công trình được triển khai thuận lợi, số tiền này sẽ được tính vào phí công trình, thừa trả thiếu bù.”
Kiều Hi gật đầu, dịch vụ này khá chu đáo, có điều cái vụ “thừa trả thiếu bù” phía sau chỉ là thuật ngữ kinh doanh của họ mà thôi.
“Tôi muốn tìm hiểu một chút về đội thi công của các anh, được không?” Kiều Hi hỏi, phải xem chất lượng đội thi công này thế nào đã.
Ờ, nói nghe hoa mỹ thật, nhưng nghe cũng có vẻ đáng tin cậy. “Vậy tôi trả tiền cọc trước, khi nào các anh có thời gian qua đó?”
Goben nghe thấy có cơ hội liền nhận lời ngay: “Chúng tôi có thể qua khảo sát bất cứ lúc nào, cô kết bạn số liên lạc với tôi đi, gửi địa chỉ tôi xem thử.”
“Được.”
Hai người thêm số liên lạc, Kiều Hi gửi địa chỉ Nông trại Vi Quang cho anh ta.
“Hơi xa một chút thưa quý khách, nhưng không sao, bây giờ chúng tôi có thể xuất phát ngay.”
Hả? “Cũng không cần gấp thế đâu.” Kiều Hi khéo léo từ chối, cô còn chưa đi dạo đủ mà, hơn nữa thời gian cũng không còn sớm, về đến nông trại có khi trời đã tối rồi, không tiện lắm.
“Ồ, ngại quá quý khách, là tôi vội vàng quá, xin lỗi xin lỗi.” Goben vừa nghĩ lại lời mình nói liền biết hỏng việc, liên tục xin lỗi.
“Ừm, không sao, chiều mai nhé, được không?” Kiều Hi lắc đầu không để bụng, có thể thấy anh chàng này chỉ nhanh mồm nhanh miệng chứ không có tâm địa xấu.
“Vâng thưa quý khách, cảm ơn sự bao dung của cô. Chúng tôi sẽ hoàn thành khảo sát trước giờ trà chiều của cô, tuyệt đối không làm lỡ thời gian trà chiều. Tôi tên là Goben, em trai tôi là Das sẽ đi cùng tôi.”
“Được, tôi tên Kiều Hi, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.”
“Nhất định sẽ khiến cô hài lòng.”
Kết thúc cuộc đối thoại ngắn ngủi với Goben, Kiều Hi tiếp tục lao vào sự nghiệp mua sắm vĩ đại.
Là một chủ nông trại trưởng thành, trong nhà sao có thể không có đủ lương thực dự trữ chứ? Đồ ăn ngon ơi, ta tới đây!
Bánh mì trắng, giăm bông, xúc xích, bánh giòn, nước bạc hà, thịt tươi…
Đợi đến khi Kiều Hi và Bò Tây Tạng về đến nhà, trời đã tối đến mức giơ tay không thấy ngón, bên đường chỉ có đom đóm lấp lánh làm bạn.
Vừa bước vào nông trại đã nghe thấy tiếng quạ kêu của Nha Thứu Đầu Nâu và tiếng chít chít của sóc nhỏ.
“Xin lỗi Nha Thứu Đầu Nâu và Chuột Không Nham nhé, hôm nay mua nhiều đồ quá nên mới về muộn, làm các em lo lắng rồi. Yên tâm đi, chị và Bò Tây Tạng đã về bình an rồi đây!”
“Mau lại đây xem hôm nay chị mua được những món ngon gì nào, ha ha, hôm nay chúng ta kiếm được khối tiền đấy. Các em không biết nước mật ong và chả cá bán chạy thế nào đâu.” Kiều Hi líu lo kể hết những gì mắt thấy tai nghe hôm nay cho cả ba con vật nghe. Nghe hiểu hay không không quan trọng, quan trọng là chúng chịu dỏng tai lên nghe là được.
Nha Thứu Đầu Nâu nửa hiểu nửa không chẳng biết xen vào thế nào, Chuột Không Nham “nhà quê” thì lại càng vịt nghe sấm, con duy nhất có thể nghe hiểu là Bò Tây Tạng thì đã gật gà gật gù buồn ngủ rồi.
Nhưng không quan trọng, quan trọng là có chúng ở bên cạnh là tốt rồi. Lại một ngày sung túc trôi qua, ngủ ngon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















