Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước mặt đột nhiên xuất hiện một cái bóng: “Chào bà chủ nhỏ, việc làm ăn của cô tốt thật đấy, bận rộn cả buổi sáng thế này chắc mệt lắm nhỉ.”
Là vị khách định mua mật ong lúc sáng.
“Không mệt, kiếm tiền thì có gì mà mệt chứ.” Kiều Hi cười cười. Làm ăn buôn bán sao có thể than mệt trước sạp hàng được, xui xẻo lắm, chỉ mong càng mệt càng tốt ấy chứ.
“Phiền cô đổ đầy chiếc hũ này giúp tôi.” Ông Blair đưa tới một chiếc hũ gỗ tinh xảo.
“Đương nhiên rồi, của ngài hết hai nghìn điểm Liên bang.”
Vị khách này đã đợi cả buổi sáng, trong lòng Kiều Hi có chút áy náy. Nhân lúc đang rót mật ong, cô bưng một cốc nước chanh mật ong mời ông ấy nếm thử.
“Không cần đâu, không cần đâu bà chủ nhỏ.” Ông ấy còn chưa nói xong, Kiều Hi đã dúi chiếc cốc vào tay ông.
“Không có gì đâu, chỉ là một cốc nước giải khát nhỏ thôi mà. Khách hàng đã đợi tôi lâu như vậy, tôi chẳng có gì mời ngài ăn, chỉ có thể mời ngài nếm thử món nước uống này. Ngài thử xem hương vị thế nào.” Kiều Hi cười nói.
Vị khách kia cũng cười: “Vậy được rồi, để tôi nếm thử xem sao.” Nói xong, ông ngửa đầu uống một ngụm.
Ông Blair lập tức bị cốc nước giải khát tươi mới này chinh phục. Vị chua thanh mát hòa quyện với hương thơm ngọt ngào của mật ong, bên trong còn ẩn chứa một tia năng lượng thuộc tính, cái nóng bức của buổi trưa dường như bị cốc nước nhỏ bé này xua tan sạch sẽ.
“Chà, rất tuyệt. Không ngờ sự kết hợp giữa Chanh Cự Quả và mật ong lại hài hòa đến thế, bao nhiêu hơi nóng trong người tôi đều tiêu tan hết. Rất ngon, tôi rất thích, cảm ơn cô nhiều.”
Nhận được câu trả lời mong muốn, Kiều Hi mỉm cười: “Vậy thì tốt quá, tôi còn đang lo mọi người không thích món đồ uống này, nghe ngài nói vậy tôi yên tâm hơn nhiều rồi.”
Ông Blair uống cạn ngụm nước chanh cuối cùng, chép miệng hồi vị rồi nói: “Buổi chiều Bí cảnh Rực Lửa sẽ luân chuyển chiến binh viễn chinh, tôi nghĩ bà chủ nhỏ có thể chuẩn bị trước một chút. Món đồ uống này giải nhiệt rất tốt, chắc chắn họ sẽ rất thích.”
“Thật sao?” Đột nhiên nghe được tin tức nội bộ, mắt Kiều Hi sáng lên, chân thành cảm ơn ông Blair.
“Không có gì, chuyện nhỏ thôi mà. Cảm ơn cốc nước của cô một lần nữa, rất tuyệt.” Nói xong, ông Blair xoay người rời đi.
Kiều Hi suy nghĩ về tin tức ông ấy vừa nói, bắt đầu thái lát toàn bộ số Chanh Cự Quả mang theo.
Cô cũng thử pha quả khổ đường mang theo với nước đá mật ong. Uống thử một ngụm, cảm giác có chút hiệu quả giúp tỉnh táo tinh thần, cũng khá ổn. Tất nhiên so với nước chanh mật ong thì vẫn kém một chút, nhưng hoàn toàn có thể bán được.
Không được, chỉ nhìn bề ngoài thì vẫn hơi đơn điệu, chẳng có gì nổi bật, trông cứ như một bàn đầy cốc chén chẳng biết để làm gì.
Có cách rồi. Kiều Hi gọi Bò Tây Tạng đang hóng mát ở đằng xa lại: “Bò Tây Tạng, làm cho chị một cái bát đá lớn nhé, phải to cỡ này này, sâu lòng một chút.”
Cô dùng tay ra hiệu kích thước, giống như cái thùng gỗ dùng để đựng cơm trên bàn ăn vậy.
“Phải giữ lạnh được lâu một chút, chị muốn dùng nó làm một bát nước đá mẫu, để mọi người vừa đến là biết ngay chị bán gì.”
Bò Tây Tạng cọ cọ vào người Kiều Hi, thành công tạo ra một chiếc bát đá lớn.
Kiều Hi dùng những viên đá nhỏ xếp thành hình dáng tinh tế trong bát, phía sau những viên đá xếp ba lát chanh theo hình nan quạt, rồi múc một thìa mật ong thật lớn - Rưới ~ lên ~ nào.
Núi băng nhỏ được khoác lên lớp áo vàng óng, tựa như ánh mặt trời chiếu rọi núi vàng, lại nhìn thấy những lát chanh phía sau, hóa ra là một tia mát lành dưới ánh nắng gay gắt.
Kiều Hi đặt bát đá lên vị trí nổi bật nhất trên bàn, để người đi đường chỉ cần liếc mắt là thấy ngay, tuyệt đối thu hút sự chú ý.
Bên cạnh đặt thêm tấm biển nhỏ vừa viết xong. Thế này mà không bán đắt hàng thì ai bán đắt hàng nữa? Cô rất tự tin.
Không có lá bạc hà, nhân lúc vắng người, Kiều Hi chạy ra ven đường tuốt một nắm lá liễu, rửa sạch rồi thả một chiếc vào bát đá để trang trí, lá xanh non nớt càng tăng thêm vẻ mát mẻ.
Tiện tay cô tết cho mình một chiếc vòng lá liễu, cố định lại rồi đội lên đầu, vừa chắc chắn lại vừa đủ mát mẻ. Số lá còn lại cô làm hai cái vòng nhỏ cho Bò Tây Tạng, đeo vào sừng cho nó. Tại sao không đội lên đầu ư?
Vì đầu bò to quá chứ sao, ha ha.
Đùa nghịch một lúc thì người bắt đầu đông lên, cô vội vàng bày ra tư thế kiếm tiền, rửa sạch tay, chuẩn bị làm việc.
Quả nhiên không phải đợi lâu, chốc lát sau Kiều Hi đã thấy một đội nam nữ mặt mũi đen nhẻm đi tới. Khí thế của họ rất sắc bén, nhìn là biết vừa từ chiến trường trở về.
Trong lòng cô có chút sợ hãi. Mấy người này ai nấy đều cao to lực lưỡng, từ xa đi thẳng về phía cô. Nếu không phải thấy họ chỉ trỏ vào bát đá, cô còn tưởng mình vừa phạm tội gì đó.
“Mấy vị khách quan có muốn dùng một cốc nước chanh mật ong không? Mật ong năng lượng quý giá kết hợp với ma quả Chanh Cự Quả, uống một ngụm là cái nóng tan biến ngay.”
Căng thẳng thì có căng thẳng, nhưng khi khách đã đến trước mặt, Kiều Hi vẫn thành thục giới thiệu sản phẩm của mình.
Lúc kiếm tiền thì không được phép run sợ.
“Bán thế nào, cái nước chanh gì đó của cô ấy.” Cô gái trong nhóm lên tiếng, vừa rồi chính cô ấy là người nhìn thấy bát đá đầu tiên và chỉ cho những người khác.
“Chào cô, ba mươi điểm một cốc, hai cốc năm mươi điểm, mua nhiều còn có ưu đãi nữa đấy.”
Kiều Hi nhanh chóng lấy cốc mật ong ra, ngay trước mặt họ múc một thìa, rưới lên nước đá, thả thêm hai lát chanh rồi đưa cho cô gái.
“Cô nếm thử xem, không ngon không lấy tiền.”
Brenna cười đầy ẩn ý, chỉ là Chanh Cự Quả bình thường thôi mà, có gì mới lạ đâu.
Cô ấy khẽ nhấp một ngụm. Kiều Hi thấy thế liền nhắc: “Khách quan, uống một ngụm lớn mới đã.”
Cô ấy liếc nhìn Kiều Hi, không phục đáp: “Tôi biết, không cần cô nhắc.” Nói xong liền ngửa cổ uống cạn.
Oa, một luồng mát lạnh sảng khoái thâm nhập tận đáy lòng, xoa dịu sự nóng nảy và phiền muộn trong lòng cô ấy, quả nhiên rất đã!
Mấy người nhìn nhau, tà môn thế cơ à? Con nhóc Brenna này đang tính kế gì đây, nếu lừa bọn họ thì lát nữa phải tìm cơ hội đấm lại mới được.
Thử thì thử!
Thấy ngoài cốc của Brenna ra lại có thêm năm cốc nữa, Kiều Hi hào phóng thêm nửa thìa mật ong cho mỗi cốc.
Họ đều không phải kẻ ngốc, là những người lăn lộn quanh năm trong bí cảnh, họ cảm nhận ưu nhược điểm của thực phẩm năng lượng tốt hơn người thường nhiều. Loại mật ong này là do Ong chân mảnh hiếm gặp ủ ra, chắc chắn luôn!
Chủ quán nỡ lấy thứ này ra làm buôn bán nhỏ, bọn họ tự nhiên cũng sẵn lòng ủng hộ nhiệt tình, chỉ là không biết mùi vị có đáng hài lòng như Brenna thể hiện hay không.
Kiều Hi ép nước cốt chanh, nhanh tay thêm nước đá, mật ong - hoàn thành.
“Hà - sướng!” Một gã đàn ông vạm vỡ trong nhóm uống xong liền cảm thán.
Mấy người khác cũng chẳng khá hơn là bao, ai nấy đều bị nước chanh mật ong chinh phục.
Còn gì giải khát hơn một cốc nước chanh đá giữa thời tiết nóng nực này chứ? Nếu lúc này bạn hỏi các thành viên trong tiểu đội, họ chắc chắn sẽ trả lời rằng: Không có, nước chanh là không thể thay thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















