“Không đâu.”
Ba Cố khẳng định chắc nịch: “Khi ba bận thì Noãn Noãn có thể ở trong văn phòng tự xem tivi, ngủ hoặc ăn vặt cũng được. Lúc nào ba rảnh sẽ dạy Noãn Noãn đọc sách, có được không?”
“Dạ vâng, mẹ vất vả rồi ạ.”
Ông nội Cố cố ý xị mặt xuống: “Còn ông nội thì sao? Noãn Noãn không hỏi ông à? Ông buồn lắm đấy nhé.”
Cô bé vội vàng lắc lắc cái đầu nhỏ làm chỏm tóc vểnh trên đỉnh đầu cũng đung đưa theo một cách đầy sinh động.
Cố An không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào cái chỏm tóc ấy.
“Vậy ông nội có muốn đi cùng Noãn Noãn và ba không ạ?”
Cô bé vội vàng bổ sung thêm bằng giọng nói ngọt ngào.
Ông cụ Cố giãn cơ mặt ra rồi cười ha ha: “Được chứ, đúng lúc ông cũng lâu rồi chưa đến công ty. Nếu Noãn Noãn ở chỗ ba mà thấy chán thì ông nội sẽ đưa cháu đi dạo chơi khắp nơi.”
Ba Cố định lên tiếng phản bác vì con gái đi theo ông sao có thể thấy chán được? Sao dạo này ba ông cứ hay âm thầm nói xấu để làm hỏng hình tượng của ông trước mặt Noãn Noãn như vậy!
Ăn sáng xong và lên xe, Cố An giơ tay vò lấy mái tóc xù của Noãn Noãn một cái rồi nặn nặn chỏm tóc vểnh kia trong khi cô bé vẫn đang ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Chạm phải ánh mắt của Noãn Noãn, cậu ấy chậm rãi hạ tay xuống rồi ho khan một tiếng: “Trên đầu nhóc có lọn tóc bị vểnh lên kìa, thiếu gia đây tốt bụng giúp nhóc ấn nó xuống đấy.”
Vừa nói cậu ấy vừa đè thêm một cái, chỏm tóc kia bị ấn xuống rồi lại ngốc nghếch vểnh lên trông rất thú vị.
Noãn Noãn giơ tay muốn sờ thử và quả nhiên chạm được vào một lọn tóc con đang vểnh lên.
“Không ấn xuống được sao ạ?”
Bàn tay nhỏ của cô đè xuống nhưng lúc sờ lại thì nó vẫn cứ vểnh ra như cũ.
Cố An đáp: “Không ấn được thì... thì thôi vậy.”
Trên xe, Cố An bắt đầu ba hoa về việc mình lợi hại thế nào ở trường.
“Ở lớp anh chính là đại ca, các bạn đều nghe lời anh và là đàn em của anh hết. Anh mà bảo họ đi hướng đông thì tuyệt đối họ không dám đi hướng tây...”
Noãn Noãn thốt lên một tiếng “Oa” đầy ngưỡng mộ rồi nhìn cậu ấy với đôi mắt lấp lánh như những vì sao: “Anh trai giỏi quá đi.”
Trước ánh mắt sùng bái của Noãn Noãn, Cố An càng thêm đắc ý.
Chiếc xe chạy thẳng đến cổng trường, Noãn Noãn dùng đôi tay nhỏ bám lấy cửa kính xe rồi thò cái đầu xù ra nhìn vào trong. Trong con ngươi đen láy của cô, những tòa kiến trúc đồ sộ và xinh đẹp hiện ra rõ mồn một.
Ánh mắt cô lộ rõ vẻ khát khao, ngôi trường này đẹp thật đấy, cái trường nhỏ xíu ở thôn của cô so với nơi này đúng là một trời một vực.
“Anh trai học ở đây ạ? Vừa rộng vừa đẹp quá đi.”
Hóa ra trường học ở thành phố lớn là như thế này.
Nghe lời tán thưởng của Noãn Noãn, Cố An bỗng cảm thấy việc mình được học ở đây là một điều rất đáng tự hào.
“Tất nhiên rồi, sau này em đi học chắc cũng sẽ học ở đây thôi. Có điều em phải bắt đầu từ lớp mẫu giáo, anh lớn hơn em tận hai lớp đấy!”
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Noãn Noãn sáng rực nhìn ngôi trường rồi cô hơi bất ngờ quay sang nhìn ba mình.
“Ba ơi, sau này Noãn Noãn cũng được học trong ngôi trường đẹp thế này ạ?”
Cảm giác... thật là hạnh phúc.
Ba Cố gật đầu: “Con sẽ học cùng trường với anh trai, sau này nếu có ai bắt nạt Noãn Noãn thì cứ trực tiếp đi tìm anh ấy rồi sau đó hãy tìm ba.”
Thấy Noãn Noãn nhà mình vừa mềm mại vừa hiền lành như vậy, ba Cố thực sự lo lắng sau này cô đi học sẽ bị bắt nạt. Trẻ con ở trường này đứa nào cũng nghịch ngợm như giặc, cách tốt nhất chính là lấy độc trị độc. Cậu con trai út nhà ông vốn dĩ rất nghịch, để anh trai bảo vệ em gái là lựa chọn không thể tốt hơn.
Ông nội Cố không chịu thua kém: “Noãn Noãn cũng có thể đến tìm ông nội, con gái nhà họ Cố chúng ta không cho phép người ngoài bắt nạt đâu.”
Cố An hếch cằm: “Trông nhóc yếu đuối thế kia là biết dễ bị bắt nạt rồi, hôm đó nhóc cắn anh chẳng thấy đau chút nào. Nếu có kẻ nào bắt nạt nhóc thì nể tình nhóc là em gái anh, anh sẽ miễn cưỡng giúp nhóc tẩn bọn chúng một trận vậy.”
Ba Cố và ông nội Cố: “...” Nói thật lòng mình ra thì chết à? Cứ phải tỏ vẻ miễn cưỡng, đúng là thiếu đòn mà!
Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu rồi nói khẽ: “Em cảm ơn anh trai.”
“Mau vào lớp đi!”
Ba Cố trực tiếp đuổi cậu con trai đi.
Noãn Noãn nhìn theo bóng lưng anh trai rời đi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Noãn Noãn có muốn đi học không?”
Bàn tay lớn xoa xoa cái đầu xù của cô, ba Cố dịu dàng hỏi.
Noãn Noãn ngoan ngoãn gật đầu: “Noãn Noãn muốn học tập, muốn được đi học ạ.”
“Được thôi, nhưng học kỳ này chỉ còn một tháng nữa là nghỉ rồi. Đợi đến học kỳ sau ba sẽ đưa Noãn Noãn đến trường báo danh nhé?”
“Dạ, Noãn Noãn chờ đến học kỳ sau mới nhập học ạ.”
Ngoan quá đi mất.
Đó là suy nghĩ của tất cả mọi người trên xe.
Tài xế lái xe thẳng đến bãi đỗ xe của công ty. Noãn Noãn nhỏ bé nắm lấy tay ba và ông nội đi ở chính giữa, cô ngẩng đầu nhìn lên tòa cao ốc trước mắt và cảm thấy nhìn mãi mà chẳng thấy đỉnh đâu.
Ba Cố nói: “Tòa nhà này đều thuộc về tập đoàn Cố thị của chúng ta, sau này Noãn Noãn muốn đến lúc nào thì đến.”
“Oa... to quá đi ạ!”
Tập đoàn Cố thị chính là của nhà họ Cố sao, nghe ba nói cả tòa nhà này đều thuộc về gia đình mình mà đôi mắt Noãn Noãn trợn tròn xoe.
Ba giàu có đến mức này sao?
Cái đầu nhỏ của Noãn Noãn trở nên choáng váng.
“Sản nghiệp của nhà họ Cố chúng ta còn nhiều lắm, sau này ba sẽ đưa Noãn Noãn đi xem cho biết.”
Hai người dẫn Noãn Noãn vào công ty, trên đường đi các nhân viên gặp họ đều cung kính chào hỏi.
“Tổng giám đốc Cố, Chủ tịch...”
Đợi họ đi xa, đám nhân viên lập tức bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Sao cựu chủ tịch lại đến công ty thế này?”
“Có ai biết bé gái mà tổng giám đốc Cố đang dắt tay là ai không?”
“Cái cô bé đó trông ngoan quá, có điều hơi gầy một chút.”
“Được cả tổng giám đốc Cố lẫn cựu chủ tịch dắt tay đến, trời ạ, rốt cuộc thân thế của con bé đó là gì có ai biết không?”
Mọi người vừa bàn tán vừa lấy điện thoại ra hỏi han rôm rả trong nhóm chat công việc, nhưng đáng tiếc là chẳng một ai biết được danh tính của cô bé đó.
Trợ lý đặc biệt của Cố Lâm Mặc thấy nhân viên trong nhóm đang mải mê nói chuyện thì vốn định không vui, nhưng sau khi nhìn thấy vấn đề họ đang thảo luận thì anh ta khẽ nhướng mày.
Bé gái sao?
Anh ta lập tức nhớ lại sự khác thường của tổng giám đốc Cố vào ngày hôm qua cùng với cuộc điện thoại kia. Anh ta nhớ tổng giám đốc Cố có gọi tên Noãn Noãn, liệu có phải là cô bé đó không?
Nhưng nhà họ Cố làm gì có con gái đâu, không đúng...
Anh ta đã theo sát bên cạnh tổng giám đốc Cố ít nhất mười năm rồi. Với tư cách là một trợ lý xuất sắc trong cả công việc lẫn cuộc sống của tổng giám đốc Cố, anh ta biết không ít chuyện, chẳng hạn như ba năm trước nhà họ Cố từng bị lạc mất một đứa con gái.
Chẳng lẽ...
Anh ta bỗng nhiên trợn to mắt.
Cửa thang máy ở tầng văn phòng mở ra, Noãn Noãn bước từng bước ngắn bám sát bên cạnh ba và ông nội, đôi mắt to tròn tò mò quan sát mọi thứ nơi đây.
Trợ lý của Cố Lâm Mặc lập tức nhìn thấy đứa trẻ đó, ánh mắt anh ta không kìm được mà dừng lại trên gương mặt xinh xắn của cô bé.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)