Bị ánh mắt nóng rực của ba chằm chằm nhìn vào, Noãn Noãn chớp chớp đôi mắt to tròn mọng nước nhìn ông vài cái.
Cố Lâm Mặc đi tới rồi hỏi: "Noãn Noãn, con chỉ thích mỗi mẹ thôi sao?"
Giọng ông pha chút tủi thân và biểu cảm ghen tị ấy khiến mẹ Cố bật cười ha ha.
Noãn Noãn nũng nịu nói không phải: "Cũng, cũng thích ba nữa ạ."
Nói rồi cô cũng hôn một cái chùn chụt lên mặt Cố Lâm Mặc. Hôn xong cô liền vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào vai mẹ như cây xấu hổ. Đôi má cô ửng hồng và đôi môi mềm màu hồng nhạt cong lên nở nụ cười ngọt ngào, đôi mắt cong cong lấp lánh như những vì sao nhỏ.
Mẹ Cố bế cô rồi nhẹ nhàng vỗ lưng, ba Cố đã thỏa mãn nên cũng hôn lên trán Noãn Noãn: "Chúc Noãn Noãn ngủ ngon và cùng mẹ có một giấc mơ đẹp nhé."
Noãn Noãn lạch bạch ngẩng cái đầu nhỏ lên rồi nhìn ba dịu dàng nói lời chúc ngủ ngon.
"Ba ngủ ngon ạ, ba cũng phải có một giấc mơ đẹp nha."
Ba Cố rời khỏi phòng họ rồi khi đóng cửa lại thì thở dài buồn bã. Thật ra ông muốn ngủ cùng vợ con hơn.
Nhưng chuyện này phải từ từ...
Noãn Noãn cùng mẹ rửa mặt xong, cô mặc bộ đồ ngủ hình chuột Hamster màu trắng sữa mới mua hôm nay, phía trước còn có một cái túi nhỏ đáng yêu nữa.
Cô đi chân trần dẫm lên chiếc giường mềm mại. Ngoại trừ những chỗ hay phơi nắng thì da dẻ cô đều trắng trẻo, bàn chân nhỏ nhắn trắng hồng, tuy không quá mũm mĩm nhưng những ngón chân lại xinh xắn như những viên ngọc trai.
Mẹ Cố nắn nắn bàn chân nhỏ của Noãn Noãn rồi đắp chăn cho cô và dịu dàng kể chuyện trước khi ngủ.
Dưới ánh đèn bàn ấm áp, đôi mắt to đen trắng rõ ràng của Noãn Noãn nhìn mẹ, khóe miệng nở nụ cười. Cô ngọ nguậy thân hình nhỏ nhắn dựa vào người mẹ, cánh tay ôm lấy người mẹ thơm ngát rồi áp khuôn mặt non nớt vào bụng mẹ. Trong tiếng kể chuyện dịu dàng của mẹ, cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Cô nghiêng mặt và chiếc bụng nhỏ phập phồng theo nhịp thở đều đặn.
Mẹ Cố nhẹ nhàng đặt bé con đã ngủ say lên gối, bà cúi đầu hôn lên trán Noãn Noãn rồi tắt đèn bàn và ôm con gái ngủ say.
Ngày hôm sau cô vẫn thức dậy theo giờ cũ. Cô dụi mắt ngồi dậy và mẹ Cố bên cạnh cũng mở mắt ra.
"Noãn Noãn."
Mẹ Cố đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cô: "Không cần dậy sớm thế đâu, ngủ thêm một lát nữa đi con."
Noãn Noãn với ánh mắt mơ màng ngơ ngác gật gật đầu. Cô ngáp một cái thật nhỏ rồi chui vào chăn, cuộn tròn trong lòng mẹ và từ từ nhắm mắt lại.
Lần này cô ngủ thật và ngủ rất ngon.
Bảy giờ rưỡi khi ba Cố bước vào phòng ngủ thì cô vẫn chưa tỉnh.
"Tôi đưa Cố An đi học đây."
Mẹ Cố vỗ vỗ Noãn Noãn bên cạnh rồi gật đầu. Vừa định nói chuyện thì Noãn Noãn đã lờ mờ mở mắt.
"Mẹ ơi——"
Giọng Noãn Noãn lúc mới ngủ dậy mang theo sự nũng nịu ngọt ngào làm mức độ đường tăng vọt quá mức cho phép.
"Tỉnh rồi à? Con có muốn ngủ thêm nữa không?"
Bé con với chỏm tóc rối trên đầu khẽ lắc lắc, đôi mắt to lờ mờ sương mù nhìn người lạ vừa xuất hiện trong phòng rồi nũng nịu gọi một tiếng ba.
Ba Cố nhìn con gái út mà lòng mềm nhũn, ông đưa tay bế "cục bột nhỏ" vẫn còn đang ngái ngủ lên.
"Không ngủ nữa thật à?"
Noãn Noãn lắc lắc cái đầu nhỏ biểu thị cô thật sự không muốn ngủ nữa.
Ba Cố gật đầu: "Vậy được rồi, ba cùng con đi rửa mặt đánh răng rồi đi ăn sáng nhé, anh trai con cũng đang ăn đấy."
Noãn Noãn mở to đôi mắt tròn xoe: "Anh trai dậy rồi ạ?"
Ấn tượng của cô về anh trai vẫn là từ ngày hôm qua, cậu ấy là một sâu lười nhỏ.
Ba Cố cười rồi nhấc bổng Noãn Noãn lên cao quá đầu khiến cô khẽ reo lên một tiếng rồi lại cười khúc khích.
"Vì hôm nay anh trai phải đi học rồi."
Đưa Noãn Noãn rửa mặt xong xuôi thì cả ba người xuống lầu. Cố An đang ủ rũ gặm bánh bao với vẻ mặt đầy không vui.
Bé con Noãn Noãn vừa xuống lầu đã nũng nịu chào hỏi mọi người.
"Ông nội buổi sáng tốt lành, ông quản gia buổi sáng tốt lành ạ——"
"Được được được, Noãn Noãn cũng buổi sáng tốt lành nhé."
Hai người già cười đến mức híp cả mắt, nhìn thấy Noãn Noãn là thần sắc đều trở nên dịu dàng hơn hẳn.
Noãn Noãn chớp chớp mắt và ánh mắt rơi trên người Cố An đang thỉnh thoảng lén nhìn cô, cô cũng nũng nịu gọi một câu.
"Anh trai buổi sáng tốt lành nha——"
Dáng vẻ cô đặc biệt lễ phép và ngoan ngoãn.
Cố An thấy cô liền ưỡn ngực tự đắc: "Hôm nay anh dậy sớm hơn em đấy."
Noãn Noãn mắt cong thành hình trăng khuyết, cô ngoan ngoãn gật đầu rồi chân thành khen ngợi: "Anh giỏi quá đi."
Cố An lập tức cảm thấy thỏa mãn, vẻ mặt ủ rũ từ lúc ngủ dậy biến mất hẳn, cậu ấy kìm nén để khóe miệng không nhếch lên.
Nhưng nghĩ đến việc sắp phải đi học cậu ấy lại không vui nữa.
Đợi đến khi Noãn Noãn ngồi xuống ăn sáng thì cậu ấy hơi lúng túng xích lại gần.
"Khi nào thì em mới đi học hả?"
Bây giờ cả nhà chỉ có mình cậu ấy phải đi học, dĩ nhiên là không tính anh tư nhà chú út. Nếu có thêm Noãn Noãn thì có thể cùng nhau chịu khổ rồi.
Noãn Noãn nhỏ giọng trả lời: "Tối qua ba bảo rồi ạ, phải đợi đến học kỳ sau Noãn Noãn mới đi học."
Cố An bĩu môi: "Đi học sớm hay muộn thì có gì khác nhau đâu chứ?"
Noãn Noãn từng ngụm nhỏ ăn cái bánh bao thơm phức, hai cái má phồng lên và đôi mắt xinh xắn vừa to vừa tròn, trông cô giống như một chú chuột Hamster nhỏ đang vui vẻ ôm đồ ăn vậy.
Cố An lén nhìn vào cái má phồng lên ấy vài lần rồi thầm lẩm bẩm trong lòng rõ ràng trông gầy như vậy, sao lúc ăn đồ ăn cái má lại có thể tròn vo thế kia nhỉ?
"Vậy Noãn Noãn tiễn anh đi học nhé?"
Sau khi nuốt hết thức ăn trong miệng thì Noãn Noãn mới dịu dàng nói với anh trai.
Tâm trạng Cố An bay bổng nhưng cậu ấy vẫn tỏ ra kiêu ngạo: "Anh mới không cần em tiễn đâu."
Cố An ngẩn người, chuyện gì thế này? Đáng lẽ em phải hỏi thêm vài lần nữa chứ? Biết đâu cậu ấy sẽ đồng ý thì sao?
Trong lòng cậu ấy nôn nóng như bị mèo cào nhưng Noãn Noãn cho đến khi ăn xong bữa sáng vẫn không nhắc lại chuyện tiễn cậu ấy đi học nữa.
Cố An—— "..." Thật là chẳng có chút kiên trì nào cả!
Cậu ấy tức hộc máu, ai thèm em tiễn chứ!
"Cái đó, nếu em đã muốn tiễn anh đi học như vậy thì ông đây là người rộng lượng, thôi thì cứ miễn cưỡng đồng ý vậy."
Cố An ghé sát vào người Noãn Noãn đang từng ngụm nhỏ uống sữa rồi hếch cằm, ra vẻ "ông đối xử tốt với em lắm đấy".
Noãn Noãn—— "..." Thật ra em cũng không muốn lắm đâu.
Nhưng ba cũng đi cùng nên Noãn Noãn cũng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
"Dạ vậy được ạ."
Cố An tâm tình rạng rỡ, lần đầu tiên đi học mà vẻ mặt không đau khổ như đưa đám.
Cái đồ nhỏ bé này, ông biết ngay là nhóc muốn tiễn anh mà không dám nói mà.
Đúng là tự luyến không ai bằng.
Mọi người nhà họ Cố—— "..." Đứa trẻ ngốc này.
Tuy nhiên đối với việc Noãn Noãn muốn cùng tiễn Cố An đi học thì ba Cố là người vui nhất, hơn nữa ông còn âm thầm muốn đưa Noãn Noãn đến công ty của mình.
Ba Cố dịu dàng hỏi: "Noãn Noãn có muốn đến nơi ba làm việc xem thử không?"
Noãn Noãn ôm ly sữa rồi đung đưa bàn chân đang lơ lửng, cô ngước khuôn mặt tươi cười nhìn ba.
"Có làm phiền ba làm việc không ạ?"
Điều đầu tiên cô nghĩ đến không phải là bản thân có muốn hay không mà là có làm phiền ông hay không.
Ba Cố thấy lòng mềm nhũn, Noãn Noãn của ông sao lại ngoan ngoãn mà cũng khiến người ta đau lòng đến thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)