Trước đó, Thẩm Trang đã nghe nói về việc Khương Hoa Sâm đẩy Phó Tuy Nhĩ xuống lầu, mặc dù ông rất nuông chiều cô, nhưng chuyện như thế này tuyệt đối không thể bỏ qua.
Lão gia tử vốn dĩ đang lạnh mặt định phủ đầu Khương Hoa Sâm một trận, nào ngờ vừa quay đầu đã thấy cô tủi thân nhào về phía mình, cảm giác dựa dẫm này đủ để làm tan chảy cả một tấm thép dày.
"Đang yên đang lành sao lại khóc rồi? Ai bắt nạt cháu sao?" Thẩm Trang lập tức đánh mất nguyên tắc, ông cúi người xuống dịu dàng an ủi.
Thẩm Trang thấy vậy liền bật cười, "Sáng nay mới gặp ông nội mà, sao nói cứ như thể đã bao nhiêu năm không gặp vậy?"
Sống mũi Khương Hoa Sâm cay xè, cô cố gắng kìm nén nước mắt.
Không nhiều không ít, đúng tròn ba năm.
"Khụ khụ..." Thẩm Chấp có chút không nhìn nổi nữa, ông ấy khẽ ho một tiếng để nhắc nhở lão gia tử đừng quên chính sự.
Lão gia tử lập tức đổi sắc mặt, "Ông nội bảo cháu tới đây là vì chuyện gì cháu có biết không?"
Khương Hoa Sâm vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui và sự kinh ngạc khi gặp lại sau bao ngày xa cách, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Thẩm Trang lầm tưởng cô lại muốn giả ngu giả ngơ, trong lòng thoáng hiện lên sự thất vọng, "Tiểu Trương và những người khác nói chính cháu đã đẩy Tuy Nhĩ xuống cầu thang? Ông nội hỏi cháu, lời họ nói có phải là thật không?"
Kể từ khi nhận nuôi Khương Hoa Sâm, Thẩm Trang luôn yêu thương cô hết mực, bình thường ngay cả một lời nặng nề cũng không nỡ nói, kiểu lạnh lùng gay gắt như hôm nay lại càng chưa từng có.
Khương Hoa Sâm hơi sững sờ, lúc này cô mới nhớ lại cảnh tượng trước mắt.
Trong kịch bản lần trước cũng từng xảy ra chuyện tương tự. Khương Vãn Ý khóc lóc kể khổ với cô rằng bị Phó Tuy Nhĩ làm khó dễ, cô vì bất bình nên mới đi tìm Phó Tuy Nhĩ để lý luận, nào ngờ hai người lại cãi nhau ở lối đi lên xuống, sau đó không biết vì sao mà Phó Tuy Nhĩ lại ngã xuống cầu thang.
Ông nội cũng từng chất vấn cô như vậy, lúc đó vì sợ bị phạt nên cô đã tin lời Phương Mi, cố ý nói dối rằng Phó Tuy Nhĩ tự mình ngã xuống, sau đó ông nội không nói gì thêm, chuyện này cũng cứ thế mà trôi qua.
Thấy Khương Hoa Sâm cúi đầu không nói lời nào, Thẩm Trang tưởng cô lại muốn trốn tránh trách nhiệm nên không khỏi lắc đầu trong lòng.
"Được rồi, ông nội biết rồi..."
"Ông nội..." Khương Hoa Sâm đột nhiên ngẩng đầu cắt ngang lời ông.
Đôi mắt của cô giống hệt bà nội cô, đó là đôi mắt đào hoa hình dẻ quạt, con ngươi đen lánh khiến người ta không thể rời mắt.
Thẩm Trang hơi ngẩn người, trong một khoảnh khắc ông dường như nhìn thấy cố nhân.
Khương Hoa Sâm cúi đầu thật sâu trước lão gia tử, "Xin lỗi ông, là cháu đã làm ông thất vọng rồi. Khương Vãn Ý nói Tuy Nhĩ luôn bắt nạt em ấy nên cháu và Tuy Nhĩ đã cãi nhau ở lối đi, Tuy Nhĩ nói Khương Vãn Ý cố ý gây hiểu lầm, rồi giơ tay định đánh em ấy, cháu đã ngăn lại một chút, không cẩn thận nên mới đẩy cô ấy xuống."
Thẩm Trang ngàn lần không ngờ Khương Hoa Sâm lại đột nhiên nhận lỗi, sau một hồi im lặng ngắn ngủi, ông trầm giọng chất vấn, "Nói như vậy, cháu là vì muốn bảo vệ Vãn Ý sao? Nhưng Sâm Sâm à, cháu có từng nghĩ tới việc Tuy Nhĩ cũng là em gái của cháu không? Ông nội đã dạy các cháu thế nào? Họng súng của người Thẩm gia chỉ được hướng về phía người ngoài, không được dùng để đối phó với người trong nhà! Cháu quên hết rồi sao?"
Khương Hoa Sâm lắc đầu, "Cháu không quên."
Khi vừa thức tỉnh ý thức, đầu óc cô vẫn còn là một mảng hỗn loạn, nhưng điều duy nhất cô nhớ rõ chính là những lời dạy bảo của ông nội.
Khương Hoa Sâm hít sâu một hơi, ánh mắt thuần khiết, "Ông nội, xin lỗi ông, lần này là do cháu làm không tốt, cháu hứa lần sau sẽ không để chuyện như vậy xảy ra nữa."
Thẩm Trang rất an lòng nhưng vẫn cố ý đanh mặt lại, "Người chịu tổn thương không phải là ông, người cháu cần xin lỗi cũng không phải là ông đâu."
"Ông nói đúng ạ, cháu sẽ đi xin lỗi Tuy Nhĩ."
"Cháu đã suy nghĩ kỹ chưa? Tính tình của Tuy Nhĩ không dễ chọc vào đâu, muốn con bé tha thứ cho cháu thì cháu sẽ phải chịu khổ đấy. Ông nội nói trước, lần này là cháu sai, nếu xảy ra chuyện gì thì ông nội sẽ không giúp cháu đâu."
Mẹ của Phó Tuy Nhĩ là nhị tiểu thư Thẩm gia Thẩm Kiều, cũng là con gái út của lão gia tử.
Thẩm gia và Phó gia liên hôn, Thẩm Kiều gả cho con trai út của Phó gia là Phó Gia Minh, một năm sau khi kết hôn thì sinh ra Phó Tuy Nhĩ. Phó Tuy Nhĩ và Khương Hoa Sâm trạc tuổi nhau, lại là tiểu công chúa được cả hai nhà cưng chiều nên tính tình kiêu căng hống hách, Thẩm Trang biết rất rõ, lần này tiểu bá vương kia chịu thiệt trong tay Khương Hoa Sâm, chắc chắn sẽ không chịu để yên.
Khương Hoa Sâm gật đầu, "Ông nội, cháu nghĩ kỹ rồi ạ!"
Đối với cô mà nói, tính tình Phó Tuy Nhĩ có không tốt thì bây giờ cũng chỉ là một đứa trẻ, sự làm khó của một đứa trẻ thì có gì đáng để tủi thân chứ? Trong ba năm sau khi lão gia tử qua đời, những sự làm khó và nhục mạ mà cô phải chịu mới thực sự là đòn đánh gục ý chí con người.
Thẩm Trang kín đáo liếc nhìn Thẩm Chấp ở bên cạnh, Thẩm Chấp hiểu ý, chọn đúng thời điểm tiến lên phía trước, "Lão gia tử, để tôi đưa Khương tiểu thư đến Đông Viên nhé?"
Ở Thẩm Viên, Thẩm Chấp chính là đại diện cho Thẩm Trang, có Thẩm Chấp đi cùng thì dù Phó Tuy Nhĩ có tùy hứng đến đâu cũng không dám làm loạn quá mức. Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt cả, Thẩm Trang rốt cuộc vẫn không nỡ để Khương Hoa Sâm phải chịu uất ức.
Khương Hoa Sâm lắc đầu, "Không cần đâu ạ, tự cháu có thể giải quyết được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
