Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Vâng! Là tôi.” Tần Vũ Niết đáp lại theo bản năng.
Người đàn ông áo trắng mặt không chút cảm xúc tiếp tục nói: “Một tuần trước hệ thống của chúng tôi xảy ra lỗi khiến cô rời khỏi dương thế sớm hơn dự kiến. Vì vậy, chúng tôi đã đưa cô trở lại mười năm trước, cho cô cơ hội sống lại. Tuy nhiên, trạng thái linh hồn của cô không ổn định, dẫn đến việc cô vô tình lạc vào địa phủ. Đây không phải nơi cô nên ở. Bây giờ, chúng tôi sẽ đưa cô trở về dương gian.”
Tần Vũ Niết dần hiểu ra. Dựa vào màu sắc trang phục và lời nói của hai người này thì cô nhận ra đây chính là Hắc Bạch Vô Thường của địa phủ. Có lẽ nhân viên ngân hàng Thiên Địa đã gọi họ đến. Cô cũng hiểu rằng việc mình sống lại là do lỗi hệ thống của địa phủ.
Ở kiếp trước, Tần Vũ Niết là con gái ruột bị tráo đổi của nhà họ Tần. Cô từng nghĩ trở về gia đình sẽ mang lại hạnh phúc, nhưng cha mẹ không thương, ba người anh trai chẳng thèm đoái hoài chỉ cưng chiều cô con gái giả Tần Niệm. Những nỗ lực của Tần Vũ Niết chỉ nhận lại sự chán ghét. Tần Niệm, lo sợ bị cô cướp mất mọi thứ nên nhiều lần ra tay hãm hại cô khiến mối quan hệ giữa cô và gia đình ngày càng xấu đi. Cuối cùng, nhà họ Tần đuổi cô ra khỏi nhà. Khi cô qua đời, không một ai trong nhà họ Tần đến nhìn mặt mà chỉ thuê người thu dọn thi thể cô.
Cứ ngỡ kiếp này đã kết thúc nhưng khi mở mắt, cô thấy mình trở về năm thứ ba sau khi được nhà họ Tần nhận lại. Không chút do dự, Tần Vũ Niết thu dọn đồ đạc trở về quê. Thà nghèo khổ còn hơn bị hãm hại đến chết! Sau vài ngày suy nghĩ, cô quyết định dựa vào tay nghề nấu nướng để mở sạp bán cơm hộp kiếm sống. Dù có chết đói, cô cũng không quay lại nhà họ Tần!
“Vậy làm phiền hai anh rồi,” Tần Vũ Niết chắp tay, lễ phép hỏi: "Nhưng không biết sau này tôi có cơ hội quay lại địa phủ không?”
Cô vừa phát hiện ra cơ hội làm giàu từ việc bán cơm hộp ở địa phủ nên không nỡ bị đưa về dương gian ngay. Dù ma quỷ nơi đây trông đáng sợ nhưng so với lòng người hiểm ác ở dương gian, thì chúng vẫn đáng tin hơn nhiều. Cô muốn biến việc này thành một kế hoạch kinh doanh lâu dài.
Bạch Vô Thường đáp: “Lỗi hệ thống sẽ được sửa ngay. Cô là người dương gian không nên quay lại địa phủ. Hãy sống tốt cuộc đời của mình.”
Tần Vũ Niết hơi thất vọng. Xem ra kế hoạch làm giàu từ cơm hộp của cô sắp tan thành mây khói. Cô đành ngoan ngoãn đi theo Hắc Bạch Vô Thường chuẩn bị rời khỏi địa phủ.
Đúng lúc này, người đàn ông đầu tiên mua cơm hộp và đưa cô tiền âm phủ bất ngờ xuất hiện từ đâu đó, chậm rãi gọi: “Bạch Vô Thường à…”
Bạch Vô Thường - Tạ Tất An - nghe tiếng gọi, cả người cứng đờ. Anh ta trao đổi ánh mắt với Hắc Vô Thường - Phạm Vô Cứu, rồi cả đồng thanh hai cung kính cúi chào: “Đông Nhạc Đại Đế.”
Tần Vũ Niết nghe vậy, trợn tròn mắt kinh ngạc. Người mà cô tưởng là kẻ lừa đảo, hóa ra lại là Đông Nhạc Đại Đế cao quý!
Còn đang chìm trong cú sốc, cô nghe Đông Nhạc Đại Đế nói: “Cô gái nhỏ bán cơm hộp đàng hoàng, sao các ngươi lại dọa cô ấy?”
Tạ Tất An đáp theo công thức: “Nhưng cô ấy là người sống. Ở lại địa phủ lâu sẽ nhiễm tử khí sẽ không sống thọ.”
“Vậy cho cô ấy một viên Hoàn Sinh Hoàn là được chứ gì?” Đông Nhạc Đại Đế nhẹ nhàng nói.
Tạ Tất An lặng đi, ngập ngừng: “Nhưng… điều này không hợp quy tắc.”
“Sao? Lời ta nói không còn giá trị nữa à?” Giọng nói của Đông Nhạc Đại Đế tỏa ra uy áp, cuối câu còn nặng thêm vài phần.
Phạm Vô Cứu vội kéo Tạ Tất An, cười xoa dịu: “Đại Đế, Tạ Tất An chỉ nhất thời chưa nghĩ thông. Nếu Đại Đế đã lên tiếng thì chúng tôi sẽ đưa Hoàn Sinh Hoàn cho cô gái này ngay.”
Đông Nhạc Đại Đế gật đầu hài lòng: “Vậy mới đúng chứ.”
Tạ Tất An vung tay, hai hộp gỗ xuất hiện. Anh đưa chúng cho Tần Vũ Niết, giải thích: “Hộp gỗ phía trên chứa hai viên Hoàn Sinh Hoàn giúp cô ở lại địa phủ nửa năm mà không bị ảnh hưởng. Hộp dưới là thẻ thông hành tự do ra vào địa phủ, cũng có hiệu lực nửa năm.”
Tần Vũ Niết xúc động nhận lấy hai hộp gỗ, cặp mắt trở nên sáng rực. Đây không chỉ là giấy thông hành địa phủ mà còn là vé vàng để cô làm giàu! Với chúng, cô có thể tự do qua lại giữa địa phủ và dương gian, kiếm tiền đầy túi!
Cô vội vàng nhận lấy, cười rạng rỡ: “Cảm ơn Đông Nhạc Đại Đế!” Nhìn sang Hắc Bạch Vô Thường, cô ngọt ngào thêm: “Cũng cảm ơn anh Tạ và anh Phạm.”
Đông Nhạc Đại Đế khẽ đáp một tiếng, rồi truyền âm riêng cho Tần Vũ Niết: “Ngày mai ta vẫn muốn ăn thịt kho tàu. Cô biết làm thịt kho nồi đất không? Thịt Đông Pha thì sao?”
Tần Vũ Niết ngẩn người. Không ngờ Đông Nhạc Đại Đế lại là một “tín đồ ẩm thực”! Hóa ra lý do ông ta giúp cô chỉ vì một hộp cơm! Cô thì thầm đáp: “Biết ạ, các món thịt khác tôi cũng làm được. Mai tôi sẽ chuẩn bị cho ngài một phần.”
Đông Nhạc Đại Đế ánh mắt sáng lên, như thể hiện hai chữ “hiểu chuyện”. Nhưng ngoài mặt, ông ta vẫn điềm tĩnh như không, lấy từ thắt lưng một miếng ngọc bội đưa cho cô: “Có việc gì, cứ cầm ngọc bội này tìm quỷ sai, họ sẽ giúp cô giải quyết.”
Tần Vũ Niết càng thêm cảm kích, cúi người thật sâu, lớn tiếng: “Cảm ơn Đông Nhạc Đại Đế!”
Đông Nhạc Đại Đế vỗ vai cô rồi rời đi. Dù ông ta dùng truyền âm nhưng với thính lực của Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu, họ vẫn nghe rõ mồn một cuộc đối thoại vừa rồi.
Phạm Vô Cứu ngập ngừng một lúc, rồi lên tiếng: “Mai… cô có thể mang thêm một phần cơm cho chúng tôi không?”
Tạ Tất An cũng gật đầu: “Yên tâm, chúng tôi sẽ trả tiền.”
Tần Vũ Niết bất ngờ. Không ngờ cả Hắc Bạch Vô Thường cũng muốn ăn cơm hộp của cô! Cô vội gật đầu: “Được, tôi sẽ làm thêm. Mai hai anh đến đây lấy nhé.”
Phạm Vô Cứu lấy ra một ngọc giản: “Đây là ngọc giản truyền tống, có thể đưa cô đến vị trí này ngay lập tức.”
Để được ăn cơm hộp của Tần Vũ Niết nhanh nhất, Phạm Vô Cứu không ngần ngại đưa ra một pháp khí. Tần Vũ Niết cười ngọt ngào vui vẻ nhận lấy cười: “Cảm ơn anh Phạm!”
Có ngọc giản này, cô không cần đẩy xe lỉnh kỉnh khắp địa phủ nữa, muốn đi đâu chỉ cần truyền tống là xong!
Hắc Bạch Vô Thường đưa Tần Vũ Niết rời khỏi địa phủ. Vừa về dương gian, cô lập tức đẩy xe đến ngân hàng, muốn kiểm tra xem sổ tiết kiệm từ địa phủ có dùng được ở đây không.
Cô đưa sổ cho nhân viên quầy, hỏi dè dặt: “Tôi muốn biết trong sổ này hiện có bao nhiêu tiền.”
Sau một hồi thao tác, nhân viên đáp: “Trong sổ có 7840 tệ. Cô muốn rút không?”
Tần Vũ Niết sững sờ, rồi nở nụ cười rạng rỡ. Sổ tiết kiệm từ ngân hàng Thiên Địa thật sự có thể dùng ở dương gian! Cơ hội làm giàu của cô đã rộng mở hơn bao giờ hết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







