Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Bán Cơm Hộp Ở Địa Phủ Chương 1: Bán Cơm Hộp Ở Địa Phủ

Cài Đặt

Chương 1: Bán Cơm Hộp Ở Địa Phủ

Tần Vũ Niết đứng trước xe đẩy nhỏ, cẩn thận đưa hộp cơm vừa gói xong cho khách, miệng nở nụ cười thân thiện: “Đây là cơm hộp của anh, cầm cẩn thận nhé!”

Người khách trước mặt khiến cô bất giác ngẩn người. Anh ta khoác trên mình bộ trường bào đen tuyền lộng lẫy, đầu đội ngọc quan, dáng người cao ráo, khí chất toát lên vẻ quý phái bức người. Tần Vũ Niết khẽ nhướng mày, tự nhủ: “Chẳng lẽ đây là diễn viên do khu du lịch thuê đến nhằm thu hút khách? Đúng là một anh chàng đẹp trai trong bộ hán phục!”

Cô thầm tán thưởng con mắt tinh tường của ban tổ chức. Biết thời nay các cô gái mê mẩn những chàng trai như thế này, họ hẳn đã chọn đúng người. Với vẻ ngoài và vóc dáng này, nếu lên Douyin, chắc chắn anh ta sẽ khiến cả đám fan nữ xuýt xoa kéo theo bao lượt khách du lịch đổ về. Nếu vậy, GDP năm nay chắc chắn tăng vọt và xe đẩy cơm hộp của cô cũng sẽ hốt bạc!

Đang mải mê với những tính toán vui vẻ, người khách bất ngờ đưa cho cô một tờ tiền: "Không cần thối lại đâu, phần dư cứ xem như tiền boa cho cô.”

Tần Vũ Niết mừng thầm trong bụng, nghĩ bụng vị khách này không chỉ hào phóng mà còn tốt bụng. Đúng là người vừa đẹp trai vừa có tâm! Chắc chắn họ sẽ phát tài!

Cô hớn hở nhận tiền nhưng khi nhìn kỹ thì cả người cô dường như muốn ngã quỵ. Trời ạ! Đây đâu phải tiền nhân dân tệ, rõ ràng đây chính là tiền âm phủ!

Cô ngẩng đầu, định tìm vị khách vừa rồi để hỏi cho ra lẽ nhưng ngó quanh chỉ thấy con phố trống trải, bóng dáng anh ta đã biến mất tăm. Tần Vũ Niết sững sờ. Không lẽ ngày đầu tiên mở hàng bán cơm hộp, đơn đầu tiên đã gặp ngay kẻ ăn quỵt?

Cô bực bội vo tờ tiền âm phủ thành một cục, trong lòng có chút chán nản. Nhưng chỉ vài giây sau, cô lấy lại tinh thần định cất tiếng rao hàng thì cảnh vật trước mắt đột nhiên thay đổi.

Con phố vốn vắng hoe giờ đây tấp nập người qua lại. Họ mặc đủ loại trang phục: có người diện hán phục cổ xưa, có người khoác áo dài thời Dân Quốc thậm chí cả trang phục hiện đại cũng xuất hiện. Tần Vũ Niết chớp mắt liên hồi, tự hỏi liệu mình có đang hoa mắt vì chưa ăn sáng hay không.

Nhưng khi cô kịp nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, một cảm giác kỳ lạ dâng lên. Cô vội hỏi lại: “Anh… anh cần nhang gì?”

Người đàn ông không rời mắt khỏi món ăn, đáp: “Nhang để cúng đấy. Ủa, cô là người sống à? Lạ thật, sao ở địa phủ mà cũng có người sống mở quán. Thôi, không sao, cho tôi một phần cơm hộp trước đã. Mấy chục năm rồi tôi chưa được ăn gì ngon thế này!”

Người sống… Mấy chục năm chưa ăn… Từng từ vang lên trong đầu Tần Vũ Niết dù quen thuộc nhưng khi ghép lại cô bỗng thấy mơ hồ. Nghĩ đến tờ tiền âm phủ vừa nhận rồi lại nghe nhắc đến nhang cúng, cô cảm giác sống lưng lạnh toát. Chẳng lẽ nơi này…

Cô lắp bắp: “Không… không có nhang.”

Người đàn ông lộ vẻ tiếc nuối nhưng vẫn không rời mắt khỏi món ăn. Tần Vũ Niết run rẩy vừa múc cơm hộp vừa lén quan sát anh ta. Gương mặt anh ta trắng bệch bất thường, phía sau đầu dường như còn loang lổ vết máu. Nhìn xuống dưới, cô phát hiện anh ta đi nhón chân, dáng vẻ nhẹ nhàng như thể đó là điều tự nhiên nhất.

Cô chợt nhớ đến câu nói dân gian: “Người chết hóa thành ma quỷ đi đường đều nhón chân…”

Đầu Tần Vũ Niết như muốn nổ tung. Tay cô run lẩy bẩy, vội vàng gói xong hộp cơm và đưa cho người đàn ông. Khi anh ta đưa tiền cô vội xua tay, giọng run run: “Không… không cần trả, tôi mời!”

Nhưng người đàn ông kiên quyết nhét tờ tiền âm phủ vào tay cô, giọng nghiêm nghị: “Không được! Nếu ăn mà không trả tiền, để Ngưu Đầu Mã Diện phát hiện, tôi sẽ bị ném xuống chảo dầu đấy!”

Ngưu Đầu Mã Diện? Chảo dầu? Tần Vũ Niết kinh hãi, cảm giác như mình vừa nghe phải điều không nên nghe.

Bàn tay người đàn ông vô tình chạm vào tay cô. Lạnh… Lạnh thấu xương…

Anh ta cầm hộp cơm rời đi, dáng vẻ còn có phần vui vẻ. Tần Vũ Niết cúi nhìn tờ tiền âm phủ trong tay, run rẩy lấy tờ tiền trước đó ra, mở ra so sánh. Hai tờ giống hệt nhau.

Cô muốn khóc mà không ra nước mắt. Cả đời này cô chưa từng thấy âm phủ, vậy mà chỉ vì mở một sạp cơm hộp, cô lại dính phải chuyện ma quái thế này?

Đúng lúc ấy, vài vị khách khác xuất hiện. Thấy Tần Vũ Niết là người sống, họ đều ngạc nhiên nhưng vẫn gọi cơm hộp. Cô cứng đờ nụ cười, bán hết phần này đến phần khác cho đến khi hết sạch cơm. Thậm chí, còn có “khách” hỏi cô mai mấy giờ mở bán.

Tần Vũ Niết im lặng, chỉ muốn hét lên rằng cô không muốn bán nữa! Cô chỉ muốn về nhà!

Cô miễn cưỡng đáp qua loa cho khách hàng quỷ rời đi. Nhìn túi tiền âm phủ đầy ắp, cô thầm than thở. Giá mà đây là tiền thật thì tốt biết bao!

Đột nhiên, cô để ý đến một tấm biển đối diện: “Ngân hàng Thiên Địa.”

Không biết nghĩ gì, Tần Vũ Niết ôm túi tiền âm phủ bước tới. Nhân viên ngân hàng nhìn cô ngẩn ra một giây, xác nhận cô là người sống rồi cẩn thận hỏi: “Cô muốn làm gì?”

Tần Vũ Niết đặt túi tiền lên quầy, dè dặt hỏi: “Tôi… số tiền này có thể gửi được không?”

Nhân viên đáp: “Cô muốn đổi thành nhân dân tệ hay gửi trực tiếp?”

Tần Vũ Niết tròn mắt kinh ngạc: “Còn có thể đổi thành nhân dân tệ sao?”

“Được chứ.”

Nghe vậy, cô kích động hét lên: “Đổi hết! Đổi hết thành nhân dân tệ!”

Nhân viên đếm xong, thông báo: “Tổng cộng 980 tiền âm phủ, đổi được 7840 nhân dân tệ.”

Tần Vũ Niết sững sờ. Bao nhiêu? 7840 tệ? Tỷ lệ đổi là 8 lần! Một ngày kiếm được số tiền bằng cả tuần làm việc trước đây của cô! Mười ngày là 78400 tệ! Một tháng là 235200 tệ!

Máu trong người cô như sôi trào. Với tỷ lệ này thì đừng nói ngày mai, cô sẵn sàng đến đây bán cơm hộp cả trăm năm! Chỉ là bán cho “ma quỷ” thôi mà, có gì to tát đâu?

Cô có thể làm được! Không ai ngăn nổi quyết tâm bán cơm hộp của Tần Vũ Niết!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc