Lục lão thái thái chỉ thuận miệng đáp đôi câu, rất nhanh đã nhìn sang Giang Vãn Phù.
Hôm nay nàng mặc áo tay rộng cân vạt màu hải đường hồng thêu phù dung, váy lụa xanh nhạt, bên hông đeo cấm bộ bạch ngọc song bội trăm phúc lưu vân, tua xanh buông rủ gần chạm đất. Mái tóc đen buông xuống sau lưng, búi kiểu nhã tĩnh, chỉ dùng đôi bài châu thoa cố định, ngoài ra không thêm vật trang sức nào khác.
Lại thêm đôi mắt trong trẻo dịu dàng, thân hình yểu điệu, không quá gầy cũng chẳng đầy đặn, vòng eo nhỏ nhắn vừa đủ khiến người nhìn liền sinh lòng yêu thích.
Lục lão thái thái đánh giá xong, ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng lại càng thêm hài lòng.
Bà thật không ngờ Giang gia có thể dưỡng ra một cô nương tốt đến vậy. Cho dù đặt giữa kinh thành, nàng cũng xem như xuất chúng hàng đầu, ngoài gia thế hơi kém một chút thì chẳng tìm ra chỗ nào đáng chê.
Huống hồ đứa nhỏ này còn có tâm địa thiện lương, sau này nhất định là người có phúc.
Lục lão thái thái lại cười nói, “Ngủ muộn cũng chẳng sao. Tuổi như ngươi với A Du bây giờ chính là lúc dưỡng thân thể, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, như vậy nền tảng mới tốt. Sau này nếu ngủ muộn, cứ sai người tới báo một tiếng là được. Chỗ ta đây cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, cái gọi là thỉnh an chẳng qua chỉ để các ngươi tới trò chuyện cùng lão bà tử này thôi.”
Giang Vãn Phù vốn nghĩ Quốc công phủ gia đại nghiệp lớn, bản thân lại mặt dày tới đây “đòi” hôn sự, chỉ e sẽ phải chịu chút lạnh nhạt. Không ngờ lão thái thái lại hiền từ hòa ái như vậy, đối đãi với nàng chẳng khác gì vãn bối trong nhà, khiến lòng nàng cũng dần buông lỏng hơn.
Lục lão thái thái lại hỏi, “Trong nhà có đặt nhũ danh cho ngươi không?”
Giang Vãn Phù lắc đầu, đáp, “Hồi lão phu nhân, người trong nhà đều gọi con là A Phù. Tên của con do mẫu thân đặt. Người nói lúc sinh con là vào buổi chiều tà, mặt trời sắp lặn, ánh hoàng hôn nghiêng nghiêng ngoài cửa sổ. Khi người đã kiệt sức đến cực điểm, bỗng thấy một khóm phù dung nở rộ bên ngoài, không hiểu sao lại có thêm sức lực, cứ thế thuận lợi sinh hạ con. Lại bởi phù dung dễ sống, sinh cơ dạt dào, hoa cỏ vốn có linh tính, con sinh ra nhờ mượn khí của phù dung, nên mẫu thân mới đặt tên ấy cho con. Lấy ý từ câu vãn khai phù dung.”
“A Phù.” Lục lão thái thái khẽ niệm một lần rồi gật đầu, “Mẫu thân ngươi đặt tên rất hay. Năm đó nàng được dưỡng bên cạnh ta, ta cũng xem như nữ nhi ruột mà thương yêu. Chỉ tiếc nàng bạc phúc, lại đi sớm như vậy. Nay ngươi đã tới Quốc công phủ, cứ xem như về nhà mình, đừng gọi lão thái thái hay lão phu nhân nữa, nghe xa cách lắm, cứ gọi ta là bà ngoại đi.”
Lục lão thái thái vừa dứt lời, Trang thị đã nhanh miệng tiếp lời, “Vậy thì tốt quá rồi. Trong phủ chúng ta ít nương tử, giờ A Phù tới đây, cũng vừa hay có thể làm bạn với A Du.”
Vừa mở miệng, nàng đã đổi cách xưng hô, gọi Giang Vãn Phù là A Phù, nghiễm nhiên tự xem mình như mợ nàng.
Đương nhiên, mẫu thân của Giang Vãn Phù năm xưa vốn lấy thân phận ngoại chất nữ bên nhà mẹ đẻ lão phu nhân mà được nuôi dưỡng trong phủ, nên xét theo bối phận, Giang Vãn Phù gọi lão thái thái một tiếng ngoại tổ mẫu cũng không có gì sai.
Còn Trang thị tự nhiên theo vai vế của lão phu nhân mà thành cô biểu mợ.
Thấy lão phu nhân hiền từ nhìn mình, Giang Vãn Phù mím môi cười, đứng dậy hành lễ, ngoan ngoãn sửa miệng gọi, “A Phù bái kiến ngoại tổ mẫu.”
Lục lão phu nhân cười gật đầu, “Hài tử ngoan, ngồi xuống nói chuyện đi.”
Giang Vãn Phù lúc này mới ngồi xuống, liền thấy một ma ma từ ngoài vén rèm bước vào, nói, “Lão phu nhân, công chúa tới rồi.”
Lục lão phu nhân nghe vậy liền nói, “Mời công chúa vào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)