Một thoáng hỗn độn qua đi, Lục Tắc lập tức khôi phục thần trí. Đôi mắt đen sâu như mực bỗng nhiên quét về phía mọi người bên giường. Người đứng gần hắn nhất, tự nhiên là Giang Vãn Phù.
Giang Vãn Phù bị hắn nhìn đến trong lòng run lên, theo bản năng rút tay về.
Lục lão phu nhân hoàn toàn không nhận ra phản ứng của Giang Vãn Phù, chỉ vui mừng nhìn chằm chằm tôn nhi vừa tỉnh lại, liên thanh gọi, “Nhị Lang, Nhị Lang tỉnh rồi! Mau truyền Trịnh viện phán tới xem!”
Lời vừa dứt, đám người Lục gia vốn đang vây quanh liền lập tức lui sang hai bên, Trịnh viện phán của Thái Y Viện vội vàng tiến lên. Ông cẩn thận bắt mạch cho Lục Tắc, lại xem xét gáy cùng tròng mắt hắn, hồi lâu sau mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, chắp tay với Lục lão phu nhân, nói, “Lão quốc công phu nhân, thế tử đã không còn đáng ngại.”
Người Lục gia nghe vậy, ai nấy đều đồng loạt thở nhẹ một hơi.
Nhị phòng phu nhân Trang thị quản chuyện nội viện, thấy thế liền vội tự mình tiễn Trịnh viện phán ra ngoài. Tuy Trịnh viện phán là người trong cung phái tới, nhưng lễ nghĩa đãi khách tự nhiên không thể thiếu.
“Trịnh viện phán, lần này thật làm phiền ngài…”
Trịnh viện phán ở phủ người khác có lẽ còn giữ vài phần thể diện, nhưng tại Vệ Quốc công phủ lại không dám tự cao, chỉ nói, “Nhị phu nhân quá lời rồi, hạ quan cũng chỉ phụng mệnh bệ hạ hành sự, là bổn phận trong chức trách, không dám nhận công. Nay thế tử đã vô sự, hạ quan còn phải hồi cung bẩm báo bệ hạ, xin phép không lưu lại lâu.”
Trang thị dĩ nhiên không thể để ông tay không rời đi, liền đưa mắt cho ma ma bên cạnh. Ma ma lập tức theo lên, nói, “Trịnh viện phán, để nô tỳ tiễn ngài…”
Tiễn Trịnh viện phán xong, trong chính phòng, Lục lão phu nhân nhìn quanh một vòng rồi lên tiếng, “Hôm nay trong phủ rối ren, các ngươi đều trở về nghỉ ngơi đi.” Thấy Trang thị quay lại, bà lại nói tiếp, “Mau sai người tới Huyền Diệu quan truyền lời. Hiện giờ mưa lớn đường trơn, thỉnh công chúa đợi tạnh mưa rồi hãy hồi phủ.”
Mẫu thân của Lục Tắc là Vĩnh Gia trưởng công chúa. Sau khi tiễn trưởng tử của phò mã ra ngoài, bà liền đích thân tới Huyền Diệu nữ quan ở Nam Sơn cầu phúc cho phụ tử hai người, chuyện này đã thành thói quen nhiều năm.
Lúc trước thấy Lục Tắc nguy kịch, Lục lão phu nhân không dám chậm trễ, lập tức sai người đến Huyền Diệu quan mời công chúa hồi phủ. Chỉ là Huyền Diệu quan nằm trên Nam Sơn, Vĩnh Gia trưởng công chúa nhất thời chưa thể trở về kịp, bởi vậy đến giờ vẫn chưa xuất hiện.
Trang thị lập tức gật đầu đáp, “Mẫu thân yên tâm, con dâu đã sai người đi rồi.”
Lục lão phu nhân gật đầu, lại đích thân giữ Huyền Dương đạo trưởng ở lại, chẳng màng thân phận mà cung kính hành lễ, nói, “Đạo trưởng cứu mạng tôn nhi ta, xin nhận của lão thân một lễ. Không biết đạo trưởng hiện tạm trú nơi nào, nếu thuận tiện, xin hãy lưu lại trong phủ nghỉ chân ít hôm.”
Nói rồi bà nhìn sang trưởng tôn thứ xuất Lục Trí, bảo, “Đại Lang, mau đưa đạo trưởng tới sương phòng nghỉ ngơi—”
Huyền Dương đạo trưởng nghe vậy liền lắc đầu, “Ý tốt của lão phu nhân, bần đạo xin tâm lĩnh. Bần đạo du phương bốn bể, không nơi cố định. Hôm nay chỉ là tình cờ gặp chuyện, cũng là mệnh của thế tử chưa tận. Bần đạo còn phải xuất thành, xin cáo từ trước. Không cần tiễn.”
Dứt lời, ông thong dong gật đầu với mọi người, không cần ai đưa tiễn mà tự mình rời đi.
Lục lão phu nhân vốn nghĩ Huyền Dương đạo trưởng lợi hại như vậy, kết thiện duyên với ông luôn là chuyện tốt. Nào ngờ đạo trưởng lại đi tiêu sái như thế, càng khiến ông khác hẳn đám đạo sĩ giả danh cầu tiếng kia, đúng là bậc cao nhân tu đạo, không câu nệ tiểu tiết, xem vàng ngọc như vật tục.
“Huyền Dương chân nhân quả thực là bậc thế ngoại cao nhân…” Lục lão phu nhân không nhịn được cảm khái. Một lúc sau bà mới nhìn thấy Giang Vãn Phù vẫn còn đứng tại chỗ, sắc mặt liền dịu đi, đưa tay về phía nàng, nói, “Hài tử ngoan, lại đây.”
Giang Vãn Phù đang thấy có chút mất tự nhiên, nghe vậy liền vội bước lên trước, mím môi nở nụ cười ngoan ngoãn, đáp, “Lão phu nhân.”
Lục lão phu nhân nắm lấy tay Giang Vãn Phù, tỉ mỉ ngắm nhìn hàng mày đôi mắt nàng. Đôi mắt trong veo mềm mại, dung mạo lại cực kỳ thuận mắt. Càng nhìn càng thấy yêu thích.
Trang thị đứng bên cạnh thấy thần sắc bà mẫu như vậy, biết rõ lão thái thái đã có hảo cảm với tiểu nương tử đến từ Tô Châu này, liền cười nói, “Nghe nói vùng sông nước Giang Nam dưỡng người, hôm nay nhìn thấy Phù nha đầu mới biết lời ấy quả nhiên không sai. Thật đúng là thủy linh vô cùng…”
Giang Vãn Phù bị khen đến ngượng ngùng, vành tai hơi đỏ lên.
Lục Tắc tựa ngồi trên giường, tuy là dựa người nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp. Cốt tướng hắn cực đẹp, như tùng như trúc, bộ trung y trắng tuyết càng tôn lên vẻ thanh quý tuấn mỹ.
Ánh mắt hắn hờ hững đánh giá tiểu nương tử xa lạ kia.
Lúc hắn vừa mở mắt, thứ đầu tiên lọt vào tầm nhìn chính là gương mặt mỹ nhân ấy. Hàng mày khẽ nhíu, hàng mi dài dày cong cong, ánh đèn đồng mạ vàng chiếu nghiêng xuống gò má nàng, khiến làn da trắng như sứ càng thêm tinh tế trong suốt, môi đỏ da trắng, dung nhan thanh lệ động lòng người.
Nhị thẩm ngày thường tuy thích nói lời hợp ý tổ mẫu, nhưng lời hôm nay ngược lại không phải không có lý.
Lục Tắc nhàn nhạt dời mắt đi.
Quả thực rất đẹp.
Lục lão phu nhân thấy Giang Vãn Phù đỏ mặt, gương mặt phù dung lập tức thêm vài phần diễm lệ, liền nắm tay nàng, dịu dàng nói, “Hài tử ngoan, đoạn đường này chắc hẳn đã mệt rồi, vừa rồi còn bị dày vò một phen, mau đi nghỉ ngơi đi.” Dứt lời, bà nhìn sang Trang thị.
Xuất thân dân thường thì thôi, lại còn lớn lên ở Tô Châu. Bao nhiêu tiểu nương tử ở kinh thành đều mong được gả vào Vệ Quốc công phủ, hà tất phải tìm một cô nương quê mùa như thế?
Không chỉ riêng Trang thị và mấy chị em dâu thấy hôn sự này không ổn, chỉ e ngay cả lão thái thái trong lòng cũng chẳng mấy vừa ý. Chuyện đã qua nhiều năm như vậy, nay bỗng dưng lại bị nhắc tới.
Ban đầu Trang thị còn không đoán được tâm tư của lão thái thái, cảm thấy xử nặng hay nhẹ đều không thích hợp. Nghĩ ngợi mấy ngày, cuối cùng nàng quyết định cứ xem như trong phủ tới một vị biểu tiểu thư làm khách, liền sai ma ma thu xếp một viện tử không lớn không nhỏ.
Nhưng nhìn tình hình trước mắt, tâm tư Trang thị khẽ chuyển, liền cười với Giang Vãn Phù, nói, “Đúng vậy, đi đường thủy tuy nhanh nhưng cũng rất hao tổn sức lực. Biết ngươi sắp tới, lão thái thái đã sớm căn dặn chuẩn bị. Ta cả gan tự quyết, chọn Lục Cẩm đường cho ngươi ở tạm. Mẫu thân thấy thế nào?”
Trang thị lâm thời đổi sang Lục Cẩm đường cũng là có chút tính toán riêng. Hôn sự thành hay không còn chưa nói, nhưng Giang tiểu nương tử vừa vào phủ đã vô tình cứu được Lục Tắc, nay lại rõ ràng hợp mắt lão thái thái, nàng cũng vui vẻ kết một thiện duyên. So với Ngẫu Hà viện ban đầu, Lục Cẩm đường dù sao cũng rộng rãi và tốt hơn nhiều.
Lục lão phu nhân gật đầu, “Lục Cẩm đường rất tốt, lại gần viện của ta. Ta nhớ trong đó còn trồng một mảnh phù dung hoa, ngược lại rất hợp với tên của Phù nha đầu.”
Mẹ chồng nàng dâu chỉ vài ba câu liền quyết định xong nơi ở tạm cho Giang Vãn Phù.
Trang thị liền sai ma ma bên cạnh đưa Giang Vãn Phù tới Lục Cẩm đường an trí.
Giang Vãn Phù hành lễ cáo biệt mọi người rồi theo ma ma rời đi. Tới Lục Cẩm đường, Huệ Nương cùng Tiêm Vân đã sớm chờ ở đó. Thấy nàng bước vào, cả đám đều căng thẳng nhìn sang.
Ma ma của Trang thị hành lễ rồi nói, “Giang nương tử đường xa vất vả, nô tỳ không quấy rầy nữa. Nếu nương tử còn thiếu thứ gì, cứ việc dặn dò hạ nhân trong viện.”
Giang Vãn Phù mím môi cười đáp lời.
Ma ma lui ra ngoài. Huệ Nương lập tức bước tới, thấp giọng hỏi tình hình lúc nãy.
Bọn họ vốn chỉ tới làm khách, tự nhiên mong mọi chuyện thuận lợi mới tốt. Nhưng vừa vào phủ đã nghe tin vị Thế tử gia thân phận tôn quý xảy ra chuyện, Lục Đại Lang còn trực tiếp dẫn chủ tử nhà mình qua đó. Khi ấy Huệ Nương sợ đến mềm chân, suýt nữa đã cuống cuồng bảo phu quân đi dò hỏi tin tức.
Thấy Huệ Nương căng thẳng như vậy, Giang Vãn Phù liền cười, cố gắng giản lược kể lại chuyện vừa rồi. Nàng sợ làm mọi người hoảng sợ nên cố ý nói nhẹ nhàng, nhưng Huệ Nương cùng mấy người kia vẫn bị dọa không nhẹ.
Huệ Nương ra hiệu cho Tiêm Vân cùng Lăng Chi lui ra ngoài. Chờ trong phòng chỉ còn hai chủ tớ, nàng mới sợ hãi lên tiếng, hạ giọng nói, “Nương tử, nô tỳ xin mạo phạm nói một câu, chuyện hôm nay người thật quá xúc động. May mà Vệ thế tử không xảy ra chuyện, nếu ngài ấy thật sự có mệnh hệ gì, chỉ e nương tử cũng bị liên lụy. Người mới tới phủ, ngay cả tình hình Quốc công phủ còn chưa dò rõ, tốt nhất đừng cuốn vào những chuyện thị phi như vậy.”
Ai biết chuyện Vệ thế tử xảy ra là ngoài ý muốn hay âm mưu? Bọn họ mới tới, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Giang Vãn Phù biết Huệ Nương lo lắng cho mình. Nàng từ nhỏ đã mất mẫu thân, đệ đệ khi ấy còn nhỏ, mẹ kế vào cửa. Bề ngoài tuy không quá hà khắc, nhưng khó chịu nhất lại là những chuyện ngấm ngầm chèn ép. Trải qua nhiều chuyện như vậy, nàng từ lâu đã biết xu lợi tránh hại. Chỉ là lúc ở Lập Tuyết đường khi nãy, nàng mơ hồ thế nào lại đồng ý giúp đỡ, hiện giờ nghĩ lại, quả thực có phần xúc động.
Nhưng những điều này cũng không tiện giải thích với Huệ Nương, nàng chỉ gật đầu nói, “Huệ Nương, ta biết rồi. Lần sau ta sẽ cẩn thận hơn.”
Huệ Nương hầu hạ Giang Vãn Phù nhiều năm, cũng hiểu nàng nhìn thì ôn hòa vô hại nhưng kỳ thực tính tình rất ổn trọng. Thấy nàng không hề cãi lại, ngược lại còn khiến Huệ Nương cảm thấy mình vừa rồi đã nói quá nặng.
Những tiểu nương tử vừa cập kê ở phủ khác, người nào chẳng được cha nương nâng niu, có đôi lúc làm nũng hay phạm lỗi đều là chuyện bình thường, nào ai chịu nghe răn dạy. Cố tình chủ tử nhà mình mệnh khổ, phải sớm học cách hiểu chuyện như vậy.
Thật khiến người đau lòng.
Mang theo cảm xúc mềm lòng ấy, trái tim Huệ Nương lập tức chua xót.
Giang Vãn Phù vốn rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác, biết Huệ Nương đang tự trách mình, liền cong môi nở nụ cười mềm mại, nhẹ giọng nói, “Huệ Nương, lúc nãy mưa gió lớn quá, tóc ta đều ướt rồi. Ngươi gọi nước cho ta tắm được không?”
Huệ Nương nghe vậy lập tức giơ tay sờ tóc nàng, quả nhiên vẫn còn hơi ẩm, nhất thời cuống lên, “Nương tử thân thể yếu, sao lại để nhiễm mưa thế này?”
Nói xong liền vội vàng ra ngoài phân phó, “Lăng Chi, bảo phòng bếp chuẩn bị nước nóng, nương tử muốn tắm gội.”
Sau đó nàng kéo Giang Vãn Phù ngồi xuống, lấy khăn khô lau tóc cho nàng.
Huệ Nương vốn quen làm những việc này, lực tay vừa đủ, cực kỳ dễ chịu. Chiếc khăn mềm từng chút hút đi hơi nước trên tóc.
Giang Vãn Phù thoải mái tựa vào người Huệ Nương, nhắm mắt tận hưởng khoảnh khắc bình yên này, nói, “Huệ Nương, ta không bị mưa dính ướt, chỉ là trên đường gió mưa lớn nên nhiễm chút hơi ẩm thôi.”
Huệ Nương lại nói, “Vậy cũng không được. Người thân thể yếu, sao chịu nổi hàn khí như vậy. Đều tại nô tỳ, vừa rồi chỉ lo hỏi chuyện mà quên mất chính sự.”
Nước nóng rất nhanh đã được đưa tới, Giang Vãn Phù bước vào quán thất.
Cởi áo ngoài xong, nàng thong thả ngâm mình trong thau tắm. Huệ Nương mang hoa lộ từ Tô Châu tới nhỏ vài giọt vào nước, lại vốc nước hắt lên tấm lưng trắng như tuyết của nàng, dùng khăn mềm quấn tóc lại, hỏi, “Nương tử, nước có quá nóng không?”
Giang Vãn Phù khẽ lắc đầu, thích ý tựa bên thành thau. Hơi nước hun gương mặt nàng ửng hồng nhàn nhạt, làn sương mờ phủ quanh dung nhan, tựa đóa phù dung vừa nở trong màn sương sớm, xuân sắc mông lung mê người.
Huệ Nương vừa nhẹ nhàng lau từng tấc da thịt mịn màng cho nàng, vừa cúi mắt mỉm cười nhìn Giang Vãn Phù, thấp giọng an ủi, “Nương tử xinh đẹp như vậy, cho dù Lục lang quân là thánh nhân, chỉ sợ cũng khó mà không động phàm tâm.”
Giang Vãn Phù vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe vậy chỉ bất đắc dĩ cười, cũng không phản bác lời Huệ Nương.
Nàng cũng không tự coi nhẹ mình, càng biết dung mạo của bản thân rất chiếm ưu thế. Dựa vào gương mặt này, nàng có thể dễ dàng khiến nhiều lang quân sinh lòng yêu thích. Giống như hôm nay vừa gặp Lục Trí, nàng không dám chắc hắn thích mình bao nhiêu, nhưng ít nhất hắn cũng không chán ghét nàng, thậm chí còn có chút hảo cảm.
Nhưng nữ tử dung mạo xuất chúng trên đời nhiều không đếm xuể, Quốc công phủ chọn tức phụ tuyệt đối không chỉ nhìn dung mạo.
Lần này nàng tới Quốc công phủ, thật ra cũng không ôm tâm tư nhất định phải trèo cao. Hôn sự thành thì tốt, không thành cũng chẳng sao.
Điều nàng cần làm trước mắt là khiến các trưởng bối trong Quốc công phủ yêu thích mình. Còn chuyện có gả cho Lục Trí hay không, ngược lại không phải điều nàng quá cưỡng cầu.
Rốt cuộc, so với một mối hôn sự đơn phương, việc được các trưởng bối yêu thích đối với Giang Vãn Phù còn dễ dàng hơn nhiều.
“Ngày mai còn phải thỉnh an trưởng bối, nghỉ sớm đi. Các ngươi cũng ngủ sớm, không cần ai gác đêm.” Giang Vãn Phù bước ra khỏi thau tắm, mang giày ngủ đế mềm, mỉm cười nhàn nhạt với Huệ Nương.
Huệ Nương đáp lời, gọi người vào dọn dẹp thau tắm, lại đập chăn đệm cho mềm xốp.
Ngoài cửa sổ dường như mưa đã tạnh. Giang Vãn Phù chui vào chăn, ánh nến bên ngoài nhanh chóng tắt đi, chỉ còn một ngọn đèn đêm mờ tối. Nàng vùi mặt vào đệm chăn, chẳng bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.
.
Trong Lập Tuyết đường, sau khi Lục lão phu nhân cùng Trang thị rời đi, nha hoàn Hồng Cừ trong viện của Lục Tắc bưng thuốc bước vào, Lục Trúc hầu hạ trong phòng liền tiến lên nhận lấy.
Lục Tắc nhận chén thuốc, một hơi uống cạn, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, tiện tay đặt chén trở lại khay gỗ đỏ. Hắn hơi nhắm mắt, dường như có chút mệt mỏi, nhưng rất nhanh đã mở ra.
Hồng Cừ cẩn thận hỏi, “Thế tử còn có gì phân phó không ạ?”
Lục Tắc chỉ lạnh nhạt ngồi đó, cũng không lên tiếng. Lục Trúc cùng Hồng Cừ sớm đã quen với dáng vẻ lạnh lùng của chủ tử nhà mình, tự nhiên không dám nhiều lời.
Hồng Cừ đưa tay chỉnh lại chăn đệm, thoáng thấy một góc khăn lụa lạ mắt, liền cẩn thận rút ra. Một góc khăn thêu một đóa phù dung tinh xảo, nhụy phấn cánh trắng chuyển màu tự nhiên, tựa như hoa thật.
Hồng Cừ cùng Lục Trúc nhìn nhau, không khỏi nhớ tới vị Giang nương tử hôm nay, không dám tùy tiện xử lý, Hồng Cừ liền nâng chiếc khăn lên hỏi, “Thế tử, chiếc khăn này…”
Lục Tắc liếc nhìn một cái, ánh mắt dừng lại hồi lâu rồi mới nói, “Để đó đi.”
Hồng Cừ còn tưởng thế tử muốn nàng mang trả cho biểu tiểu thư, liền cẩn thận gấp lại, đặt lên chiếc bàn thấp cạnh giường.
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền tới tiếng bước chân vội vã. Một lát sau đã có người bước nhanh vào nội thất. Người tới khoác áo choàng trắng thêu hồng mai, dưới vành mũ là gương mặt nhã nhặn thanh lệ, khuôn mặt trái xoan đoan trang, hàng mày lá liễu thanh tú, làn da trắng như tuyết, trán đầy đặn sáng bóng, mày thanh mắt ngọc.
Hồng Cừ cùng Lục Trúc thấy người tới liền vội quỳ xuống, “Nô tỳ bái kiến công chúa.”
Vĩnh Gia trưởng công chúa vội bước tới bên giường, tháo mũ xuống rồi nhìn kỹ Lục Tắc, vừa định mở miệng hỏi han.
Lục Tắc đã chủ động nói trước, “Mẫu thân, nhi tử đã không sao.”
Vĩnh Gia trưởng công chúa từ trên xuống dưới đánh giá hắn, thấy sắc mặt hắn bình thường, trên người không hề có vẻ bệnh nặng mới khỏi, chẳng khác ngày thường là bao, trái tim treo lơ lửng dọc đường lúc này mới hoàn toàn buông xuống.
Lục Trúc và Hồng Cừ thấy thế liền lặng lẽ lui ra ngoài, nhẹ nhàng đóng kín cửa.
Vĩnh Gia trưởng công chúa lúc này mới hạ giọng hỏi, “Tổ mẫu con nói con đột nhiên hôn mê, ngay cả ngự y cũng tra không ra nguyên nhân. Con nói thật cho mẫu thân biết, chuyện này là ngoài ý muốn hay có người tính kế con? Nếu chỉ là ngoài ý muốn thì thôi.” Giọng bà dần lạnh xuống, “Nhưng nếu thật sự có người động tay động chân, vậy đừng trách ta—”
Lục Tắc ngẩng đầu nhìn mẫu thân, cắt ngang lời bà, nói, “Chỉ là ngoài ý muốn.”
Vĩnh Gia trưởng công chúa khựng lại, “Thật sự chỉ là ngoài ý muốn?”
Lục Tắc gật đầu, “Là ngoài ý muốn.”
Lục Tắc vô cùng chắc chắn chuyện này chỉ là ngoài ý muốn. Khi ấy bên cạnh hắn phòng thủ nghiêm ngặt, không ai có thể trong tình huống đó hạ thuốc hắn.
Ngược lại là chuyện về sau khiến Lục Tắc nhất thời có chút không nắm chắc, lại theo bản năng giấu mẫu thân chuyện ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)