Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Dao: “……”
Xem ra vị này ra tay rất tàn nhẫn, đến mức đám thân thích cũng sợ chẳng dám bén mảng lại gần.
Trong lúc vô thức, cô đã gặm sạch nửa chiếc chân nai.
Người máy cũng bày ra phần thịt nướng còn lại, chất đầy bàn, thậm chí còn nghiêm túc sắp xếp lại mặt bàn.
Hơn mười chiếc đĩa thủy tinh viền vàng, lớn nhỏ khác nhau, vuông tròn xen kẽ, bày biện đẹp mắt. Thịt đỏ óng ánh, mỡ vàng ươm lấp lánh ánh sáng quyến rũ, từng lát thịt được xếp ngay ngắn, bên cạnh là các loại nước chấm đủ màu sắc.
Ở giữa là một bình thủy tinh tinh xảo, cắm mấy đóa hoa trắng phấn mềm mại, cánh mỏng chồng lớp.
Hoa trông rất giống tường vi, chỉ là kích cỡ lớn hơn, trên cánh phủ một lớp sương sớm lóng lánh, rễ cây bên dưới như những sợi tơ nhện tinh tế, thả trôi nhẹ nhàng trong nước như xúc tu.
Tô Dao chậm rãi lau tay, quyết định trước tiên chụp vài tấm ảnh.
Cô thay đổi góc chụp mấy lần, phát hiện món ăn này căn bản không cần filter gì cả.
Thịt nướng, bàn ăn, chén đĩa – tất cả phối màu hài hòa; lại thêm ánh sáng từ cửa sổ sát đất trong phòng ăn, mọi thứ đều hoàn hảo.
Tô Dao hài lòng mở quang não, chọn ra ba tấm ưng ý nhất, sau đó đăng lên tài khoản mạng xã hội mới tạo.
Nguyên thân cũng có tài khoản, nhưng chỉ dùng để chia sẻ vài tin tức thú vị.
Tài khoản đó còn kết nối với vài người bạn học cũ, mà phần lớn trong số họ thậm chí còn không biết cô đã trở thành tân nhiệm công tước Tô.
Tô Dao cũng chẳng muốn liên lạc lại với những người đó, thế nên lần này dùng nick mới, chỉ gắn vài hashtag liên quan đến mỹ thực.
Cô vươn tay kéo một đĩa cá nướng lại gần, đồng thời mua luôn gói hội viên đắt nhất.
Gói này sẽ giúp nội dung cô đăng được ưu tiên đẩy lên đầu. Những người đang quan tâm đến #ẩm_thực #thịt_nướng #bữa_sáng sẽ càng dễ thấy được ảnh của cô.
Tô Dao cũng không có ý định xây dựng fanpage gì cả, chỉ mong có thêm vài người vào bấm like.
… Với lại tiền nhiều quá chẳng biết tiêu gì cho hết.
Đúng lúc này, Kyle lại gửi cho cô một tin nhắn:
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Đâu rồi?
Tô Dao liếc nhìn một cái, bất đắc dĩ trả lời câu hỏi tưởng như lạc đề này:
【Nhịn xuống, trước đừng chặn】: Nếu kết nối với câu trước, anh đang hỏi chuyện đám thân thích à? Tôi cảm thấy bọn họ chắc tạm thời không dám mò tới gây chuyện nữa đâu.
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Thế… bọn họ còn sống hả?
Tô Dao: “?”
“Ai vậy?”
Tô Dao tắt cửa sổ trò chuyện, kéo bảng giám sát ra, thấy một chiếc phi thuyền lạ đang đỗ trước cổng.
Phi thuyền nhanh chóng bị hệ thống rà quét, hình ảnh thực tế ảo lập tức chiếu lên bàn của cô.
Tô Dao phóng to xem kỹ, phát hiện bên thân tàu có huy hiệu hình rồng dang cánh, bao quanh là vòng lửa vàng óng – chính là huy hiệu của hoàng thất Áo Lai.
Tô Dao kéo qua một đĩa thịt lát cay, vừa chấm tương vừa nhai, vừa nói:
“Liên hệ với họ, hỏi xem đến làm gì.”
Nửa phút sau.
Thứ Bảy trả lời:
“Họ tự xưng là huấn luyện sư tinh thần thể do quốc vương phái tới, mang theo giấy chứng nhận, đến để xây dựng kế hoạch huấn luyện cho ngài.”
Tô Dao nhìn đồng hồ, “Không hẹn trước à?”
“Không có.”
“Vậy để họ chờ đi.”
Nửa giờ sau, Tô Dao ăn sạch cả bàn thịt nướng, mới bảo Thứ Bảy dẫn người vào.
Chẳng mấy chốc, hai người – một nam một nữ – đi qua hoa viên, tiến vào phòng khách.
Một người tóc vàng, một người tóc nâu, bước đi nhẹ nhàng, dáng vẻ mạnh mẽ, rõ ràng đã qua huấn luyện chuyên nghiệp.
Cả hai đều mặc trang phục chính quy, vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt mang theo thái độ ngạo mạn lạnh nhạt, lúc đánh giá cô còn hiện rõ sự khinh thường.
Bọn họ cố gắng che giấu cảm xúc đó, nhưng vẫn để lộ ít nhiều.
“Ngài Công tước, chúng tôi là huấn luyện sư do quốc vương phái tới, phụ trách việc ngưng tụ tinh thần thể cho ngài.”
Huấn luyện sư tóc vàng nhàn nhạt nói,
“Ngài là vị hôn thê của vương trữ điện hạ, có nghĩa vụ nhanh chóng ngưng tụ tinh thần thể.”
Tô Dao cũng quan sát kỹ hai người họ.
Không có phụ đề.
Khí chất khá xa lạ, có lẽ vì cô chưa từng gặp người cùng huyết thống với họ.
“Ngài Công tước?”
Khoảng lặng khiến hai người bắt đầu mất kiên nhẫn.
Huấn luyện sư tóc nâu cau mày: “Ngài có gì muốn nói sao?”
Chưa nói hết câu, quang não của Tô Dao liền reo vang liên tục.
Sắc mặt hai người kia càng khó coi.
“Có vẻ là chúng tôi làm phiền rồi.”
Huấn luyện sư tóc nâu nói vậy, nhưng không có vẻ xin lỗi gì: “Ngài vốn đã có sắp xếp khác?”
“À, không phải,” Tô Dao nhìn vào quang não, “Có người like ảnh bữa sáng của tôi thôi.”
Hai huấn luyện sư: “……”
“Ngài Công tước.”
Huấn luyện sư tóc vàng hạ giọng, giọng lạnh như băng: “Trong số tất cả các S cấp trong vương quốc, chỉ có mỗi ngài là không ngưng tụ nổi tinh thần thể… ”
“Tôi cũng là người trẻ tuổi nhất.” Tô Dao cắt ngang lời anh ta, “Hai vị xưng hô thế nào?”
Huấn luyện sư tóc vàng sững người: “Chúng tôi đã đưa giấy chứng nhận.”
“Tôi lười xem.” Tô Dao thản nhiên đáp.
“… Tôi là Johnson.”
“Hoài Đặc.”
Hai người lần lượt báo tên.
Tô Dao có chút ấn tượng với hai người này.
Họ đúng là huấn luyện sư do hoàng thất thuê, từng phụ trách huấn luyện cho các thành viên hoàng gia.
Hai người này cũng có quan hệ tốt với thái tử, thậm chí rất sùng bái anh ta.
Ngoài ra, họ còn ngưỡng mộ thiên phú tinh thần lực của Nguyễn Giảo, nên cũng thân thiết với cô ta.
Vậy nên thái độ hiện tại của họ, cũng dễ hiểu.
“Là quốc vương bệ hạ phái các vị đến?” Tô Dao hỏi ngược lại, “Lệnh được ban khi nào?”
“Hai ngày trước.” Hoài Đặc trả lời nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại chẳng khách khí, “Quốc vương bệ hạ rất không hài lòng việc ngài đến giờ vẫn chưa thể ngưng tụ tinh thần thể.”
Tô Dao đã rõ.
Lúc đó vẫn chưa có chuyện hủy hôn.
Giờ quốc vương chắc đang bận tra xét vụ Nguyễn Giảo, quên chưa thu hồi mệnh lệnh.
Hoặc… ông ta vẫn nhớ, nhưng cố tình không thu hồi?
“Ngài Công tước, nếu ngài cho rằng Thần Liệu Sư hoàng thất có thể xử lý hết, thì nhầm rồi. Dù sao họ cũng không quá phù hợp với thái tử.”
Johnson lạnh lùng nói: “Hai người có huyết thống cùng cấp, độ phù hợp vượt mốc 50%, sau khi ổn định còn có thể thiết lập liên kết tinh thần. Khi đó hiệu suất an ủi sẽ cao hơn nhiều.”
“Thật sao?”
Tô Dao tỏ vẻ nghi ngờ: “Liên kết tinh thần? Tôi nghe nói cái đó đâu có dễ. Muốn đạt được phải là hai người rất hợp nhau, hoặc có thiên phú đặc biệt về tinh thần lực. Tôi thấy hai người nghĩ hơi nhiều rồi.”
“Ngài không nên nghi ngờ năng lực của điện hạ. Với cấp bậc và độ phù hợp hiện có, nếu liên kết không thành, vấn đề chắc chắn nằm ở phía ngài.”
Hoài Đặc lắc đầu,
“Hơn nữa tuy ngài là S cấp trẻ nhất, nhưng rèn luyện tinh thần thể đâu phải bắt đầu sau khi trưởng thành. Với độ tuổi hiện tại, dù chưa hoàn toàn ngưng tụ, thì ít nhất cũng phải biểu hiện được phần nào…. ”
Tô Dao cười: “À, giống như con thỏ nhỏ bên cạnh vương trữ kia?”
Cả hai huấn luyện sư không đáp.
Johnson suýt chút nữa gật đầu.
Tô Dao thở dài.
Vị hôn thê của vương trữ – cô nàng pháo hôi xui xẻo ấy – từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ tồn tại để phụ trợ nữ chính.
Trong nguyên tác, cô cũng thuê huấn luyện sư, luyện khổ luyện sở cả mấy tháng mà không có tiến triển.
Đoạn này không được miêu tả chi tiết, nhưng lúc nữ chính ngưng tụ được tinh thần thể hoàn chỉnh, nam chính lại đánh giá một câu:
“Tô Dao luyện nửa năm còn không nên hồn, em giỏi hơn cô ta nhiều.”
Nữ chính thuộc loại “huyết thống thấp, nhưng không ngừng vươn lên, có ngộ tính và thiên phú”, khiến vương trữ ấn tượng sâu sắc.
Còn nữ phụ – chỉ là một phế vật có dòng máu cao cấp mà thôi.
“Được rồi.”
Tô Dao ngồi xuống ghế sofa,
“Hai người nói đi, cảm thấy tôi nên bắt đầu huấn luyện thế nào?”
“……Ngài Công tước.”
Johnson trầm giọng nói: “Huấn luyện tinh thần thể là một việc vô cùng nghiêm túc. Trước tiên, ngài cần phải có thái độ đúng mực.”
Tô Dao nhận ly nước trái cây từ khay của người máy, hỏi: “Các người có tước vị quý tộc không?”
“Nếu ngài muốn biết thì, chúng tôi đều là cấp B.”
Hoài Đặc liếc nhìn cô một cái: “Ngài yên tâm, với trình độ hiện tại của ngài, chúng tôi hoàn toàn đủ tư cách để hướng dẫn ngài.”
Tô Dao cười khẽ: “Tôi chỉ tò mò thôi. Nếu đã là cấp B, sao không có danh hiệu quý tộc? À đúng rồi, quý tộc khi chiến tranh xảy ra sẽ bị buộc phải ra chiến trường. Các vị chắc chắn không thích chuyện đó đúng không?”
Hai người kia sắc mặt khẽ biến.
Xin được tước vị quý tộc trên danh nghĩa cũng chỉ là một thân phận hư danh, lợi ích thực tế rất hạn chế.
Chỉ có một số ít người may mắn, có thể kế thừa danh hiệu từ họ hàng xa hay các tước vị cổ xưa của dòng họ lâu đời, mới có cơ hội nhận được gia sản kếch xù.
“À?”
Tô Dao vừa khuấy nước trái cây vừa mỉm cười: “Tôi đoán đúng rồi à? Thực ra các vị cũng không cần quá lo. Mấy người không có năng lực trong nhóm quý tộc hay thân thích hoàng thất cũng nhiều lắm. Họ dám nhận tước vị là vì nghĩ nếu thật sự xảy ra chiến tranh, có thể ra tiền tuyến để ngỏm luôn cho đỡ phiền phức. Các người chẳng lẽ còn không bằng họ?”
“…Chuyện này không liên quan đến công việc giảng dạy của chúng tôi.”
Hoài Đặc mím môi.
“Thưa ngài, xin ngài nghiêm túc một chút.”
“Tôi không nghiêm túc sao?”
Tô Dao buông ly xuống.
“Chẳng phải tôi đang thỉnh giáo các vị sao? Vậy huấn luyện sẽ bắt đầu từ đâu?”
Johnson nhíu mày nhìn cô:
“Ba giai đoạn đầu của huấn luyện tinh thần thể là: ngưng tụ, thật hóa, ly thần.
‘Ngưng tụ’ là giai đoạn biểu hiện hình thái bên ngoài của tinh thần thể, người ngoài không thể chạm vào nó khi đang ở trạng thái ngưng tụ, nhưng các tinh thần thể có thể chạm vào nhau.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


