Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Họ là anh chị em của công tước tiền nhiệm, cùng vài hậu bối khác. Ai nấy đều mang tước vị quý tộc, phần lớn huyết thống đều là cấp A.
Đúng là có vài người đã thức tỉnh dị năng, nhưng chỉ ở mức sơ khai.
“Chào buổi sáng, các vị.”
Tô Dao đứng ở cửa mỉm cười, “Hy vọng các vị không đợi quá lâu. Nhưng cho dù có đợi, thì cũng là do các người tự đến mà không mời.”
Cả phòng người đều đưa ánh mắt khác nhau nhìn cô.
Phần lớn bọn họ tóc vàng, cũng có vài người tóc đen hoặc tóc bạc. Đôi mắt thì đồng loạt là màu vàng kim — rất giống với cô.
Đáng tiếc là, trên đầu họ không hiện phụ đề, một ký tự cũng không có.
“Cô ăn mặc kiểu gì thế kia?!”
Một người đàn ông tóc vàng, mắt vàng đột nhiên đứng bật dậy, mặt lạnh như tiền:
“Càng ngày càng kỳ cục! Một tên dân đen cấp B cũng có thể đánh lén ngươi… ”
“Còn tinh thần thể của cô thì sao?” Một người phụ nữ tóc bạc, mắt vàng lạnh lùng cất tiếng:
“Nếu cô còn không ngưng tụ được tinh thần thể, vương thất sẽ gây áp lực cho chúng ta. Đến lúc đó, cả gia tộc sẽ mất mặt vì cô.”
Tô Dao hơi nhướng mày.
Vương trữ điện hạ phản ứng nhanh thật đấy, đã kịp tung tin?
Cô bước vào phòng, cởi áo khoác ném sang một bên:
“Anh ta có nói vì chuyện đó mà muốn từ hôn không?”
“Anh ta đương nhiên không nói thế!”
Lại một người đàn ông tóc vàng lạnh lùng chen lời: “Nhưng nếu vương trữ không hài lòng với cuộc hôn nhân này, chỉ cần lấy chuyện đó làm cớ thì…… A, đúng rồi, ngoài chuyện đó thì ngài công tước của chúng ta đang dựa vào huyết thống để kế thừa danh hiệu của chị gái tôi, nhưng lại chẳng có chút dáng dấp quý tộc nào, không có phong thái ….”
Giọng nói bỗng tắt ngúm.
Tô Dao tóm lấy tóc ông ta, mạnh tay ấn đầu hắn xuống mặt bàn trí năng phía trước.
Mặt bàn làm từ vật liệu cao phân tử siêu bền bị ép đến nứt toác, tiếng răng rắc vang lên, vết nứt loang ra như mạng nhện.
Nếu là người bình thường, hẳn đã choáng váng ngã lăn.
Nhưng nam nhân tóc vàng kia lại bật dậy ngay lập tức, gầm lên một tiếng rung trời khiến người ta sợ hãi, như thể sư tử đang gầm vang giữa thảo nguyên mênh mông.
“Cô…!”
Xương bàn tay phải của ông ta nhanh chóng biến hình, kéo dài thành móng vuốt sắc nhọn.
Tô Dao không đổi sắc mặt nhìn ông ta, giơ tay tung một cú đấm vào mặt.
Cú đấm này về kỹ thuật không có gì đặc biệt, cả góc độ lẫn lực đạo đều không tính là hoàn hảo.
Thế nhưng người trúng đòn bị hất văng ra ngoài ba mét, ngã xuống đất nôn ra máu không ngừng, còn văng luôn mấy chiếc răng.
“Tôi nghĩ ông đã quên rồi, vị chú họ nào đó tôi lười nhớ tên.”
Tô Dao cười khẩy một tiếng:
“Tôi có thể kế thừa tước vị của cô họ, không phải vì ngoại hình hay phép tắc. Nếu chỉ dựa vào mấy thứ đó, thì chắc gì đến lượt tôi làm công tước, đúng không?”
“Cô?!”
Trong phòng người người phản ứng khác nhau, có người sốc đến mức bật dậy khỏi chỗ.
Tô Dao tiếp lời:
“Cho nên đừng có ra vẻ ở trên địa bàn của tôi. Đừng tưởng làm trưởng bối thì có thể dạy dỗ tôi. Tôi không có nhiều đức tính tốt, nhưng chuyện các vị liên tục thử thách giới hạn của tôi, tôi đã chịu đủ rồi.”
Kiếp trước, cô đối với những người thân này tuy không thân thiện, nhưng vẫn giữ chút tôn trọng tối thiểu.
“Công tước các hạ, cô thật quá đáng!”
Một nữ nhân tóc bạc lạnh giọng lên tiếng.
Bà ta tiến lên vài bước, bước chân nhẹ nhàng không một tiếng động, tay trái lặng lẽ hiện ra lớp lông tơ, dần biến thành móng vuốt sắc bén.
Nhưng rất nhanh, thân hình bà ta khựng lại.
Một cái đuôi dài đen tuyền sắc bén lạnh lẽo như lưỡi hái treo ngược đã chĩa thẳng vào trán bà ta.
Tô Dao nghiêng đầu, nhìn nữ nhân tóc bạc: “Quá đáng ư? Tôi còn có thể hơn thế nữa.”
Cả phòng tiếp khách lặng ngắt như tờ, đến tiếng kim rơi cũng nghe rõ.
Tất cả ánh mắt đều kinh ngạc đổ dồn về phía vị công tước trẻ tuổi.
Từ thắt lưng cô vươn ra một cái đuôi dài bọc trong lớp giáp đen đỏ, chất kitin trên đó óng ánh ánh sáng lạnh như băng.
Cái đuôi cao lớn ấy vươn ngang ra không trung, đầu đuôi to như nanh thú, chỉ còn chút xíu nữa là chạm tới giữa trán của nữ nhân tóc bạc.
Chỉ cần khẽ động thôi, sẽ rạch nát làn da.
“À đúng rồi,” Tô Dao dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói, “Tôi mới chỉ vừa thức tỉnh hình thái này chưa lâu, nên… tôi cũng không biết cách giải độc.”
Mồ hôi lạnh từ trán nữ nhân tóc bạc túa ra, đồng tử bỗng mở to, nhịp tim bắt đầu tăng vọt.
Huyết thống cấp S là sản phẩm cao cấp nhất của công nghệ gen.
Cảm hứng tạo nên chúng bắt nguồn từ các sinh vật thần thoại cổ xưa.
Người thừa kế huyết thống cấp S, ở một mức độ nào đó, sở hữu sức mạnh vượt qua cả truyền thuyết.
Trong các quy tắc đặt tên, đặc tính nổi bật nhất của huyết thống sẽ được đặt làm tiền tố.
Mà cái tên của huyết thống của Tô Dao là… Mãnh Độc Sư Bò Cạp.
Tô Dao cong môi cười: “Tôi từng xem tài liệu, rất nhiều người mang huyết thống cấp S cũng không thể kháng cự được độc tố của tổ tiên tôi.”
“Dĩ nhiên, họ sẽ không chết đâu, chỉ là bị trọng thương thôi… và phải cố mà chịu đựng. Nhưng tôi đang nói là… cấp S.”
Nếu trong phòng này có ai mang huyết thống S cấp, thì tước vị công tước đã không đến lượt cô kế thừa.
“Dưới cấp S thì… chưa từng có ngoại lệ.”
Ánh mắt Tô Dao lướt qua từng người trong phòng.
“Sống sót được, là kỳ tích.”
Một gã nam nhân tóc vàng kinh hoảng thốt lên: “Cái gì?! Cô không thể…”
Tô Dao đứng trước mặt ông ta, đầu đuôi vươn thẳng, chỉ sát mặt ông ta, suýt nữa thì chạm đến môi.
Ông ta lập tức im bặt.
“Nếu chiến tranh xảy ra, gặp phải kẻ địch khó đối phó, tôi sẽ là người đầu tiên xông ra chiến trường làm pháo hôi. Đây là lý do vì sao tước vị công tước phải do người mang huyết thống cấp S nắm giữ... Dĩ nhiên, còn để trấn an dân chúng. Vì người ta sợ chúng tôi phát điên trả thù xã hội.”
Cô liếc mắt đầy thâm ý nhìn quanh phòng: “Mà khi chúng tôi phát điên, hậu quả... các vị hẳn cũng biết rồi.”
Cả căn phòng im lặng đến đáng sợ.
“Đương nhiên, tôi sẽ cố hết sức kiềm chế. Trừ khi… có kẻ chọc giận tôi thật sự.”
Tô Dao ngừng lại, rồi tiếp tục:
“Tôi kế thừa tước vị, tức là tôi gánh vác trách nhiệm – chỉ trong phạm vi ra trận làm pháo hôi mà thôi. Còn ngoài chuyện đó ra, tôi không tiếp nhận bất cứ thứ gì. Không ai có quyền chỉ tay năm ngón với tôi!”
Thật ra cô nói gì cũng không còn quan trọng.
Mọi người đã tự mình tìm ra lý do cho sự thay đổi của cô.
Cô đã thức tỉnh rồi!
Trước đây có lẽ chỉ là cô nhẫn nhịn, nay mới là bộ mặt thật.
“Công tước điện hạ.”
Một nữ nhân tóc đen, mắt vàng khẽ lên tiếng.
Cô ta giọng cung kính, hai tay giơ lên biểu thị không có ý khiêu khích.
“Dù sao đi nữa, nếu ngài hủy bỏ hôn ước, tức là thông tin của ngài sẽ được đưa trở lại hệ thống ghép đôi gien. Tôi cảm thấy đó không hẳn là….”
“À,” Tô Dao cắt ngang lời,
“Chuyện đó tính sau. Nhưng tôi chắc chắn phải từ hôn. Chỉ cần các vị lúc đó đừng cản trở là được.”
Không ai dám lên tiếng nữa.
Tô Dao khẽ vung cái đuôi:
“Giờ thì, ra khỏi phòng tôi đi.”
Một đám "sư tử" hùng hổ lúc nãy giờ nhảy ra ngoài như đàn mèo bị dội nước lạnh.
Còn lại vài người chưa rời đi, đều là những người trước kia thân thiết với cha mẹ cô, cũng từng giúp đỡ cô thời gian đầu khi kế thừa tước vị.
Họ vẫn chưa nói gì từ nãy đến giờ, lúc này chỉ im lặng nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
Tô Dao thu đuôi lại:
“Tôi với vương trữ không hợp, sẽ không kết hôn. Mọi người không cần khuyên, vì tôi sẽ không nghe lấy một chữ.”
“Dao Dao,” có người nhíu mày nói,
“Nếu vậy, ta ủng hộ cháu từ hôn. Ta cũng nghe chuyện xảy ra ở bữa tiệc hôm trước.”
“Cảm ơn Dì họ” Tô Dao mỉm cười,“Không chỉ vì Nguyễn Giảo….”
“Chính là vì cô ta.”
Người kia nói đầy hàm ý:
“Công tước của chúng ta đương nhiên là hoàn mỹ, là vương trữ kia trong lúc vẫn còn hôn ước mà lại thân mật với người khác. Cháu chỉ là không thể chịu đựng được điều đó.”
“Đúng vậy,” người khác phụ họa,
“Cho nên, Dao Dao, nhanh chóng ngưng tụ thể tinh thần của cháu đi. Nếu không, sau khi từ hôn sẽ có lời đồn nói vương trữ chê cháu không đủ mạnh. Hơn nữa, việc đó cũng giúp ổn định dị trạng khi cháu vừa thức tỉnh.”
Tô Dao xoa trán:
“Đương nhiên rồi.”
Từ lúc cái đuôi mọc ra, cơ thể cô luôn trong trạng thái bứt rứt, rất muốn phá hoại hoặc cắn thứ gì đó.
May mà trong phòng toàn sư tử, trong cảm giác bản năng của cô, xem như đồng loại.
So với việc “ăn” họ, cô càng muốn làm tổn thương hoặc giết chết họ hơn.
“Từ hôn cũng không phải chuyện một sớm một chiều.”
Có người đề nghị:
“Cháu có thể bắt đầu tìm đối tượng hôn ước mới. Nhưng nên âm thầm tiến hành. Cứ để chúng tôi lo.”
Tô Dao ôm đầu:
“Chú nhỏ, cháu vừa mới thành niên. Chẳng lẽ liền phải lập tức kết hôn sao?”
“Đừng đùa, ngay cả Dylan thân vương, nếu cháu thích thì cũng không thành vấn đề…”
“Không!”
Tô Dao dứt khoát nói:
“Không! Không phải vấn đề ở Dylan. Mà là cháu không định kết hôn! Các vị cũng đừng chọn người thay cháu. Nếu không, cháu thật sự sẽ quất cái đuôi vào mặt họ đấy.”
Bọn họ còn định nói gì đó, cô đã không kiên nhẫn mà ngắt lời.
Mọi người nhìn nhau, đành chuyển sang chủ đề khác.
“Nếu cháu đã thức tỉnh rồi, cảm giác hiện tại thế nào? Có cần mời đội trị liệu tâm thần chuyên nghiệp không? Nhưng cho dù là đội giỏi nhất, huyết thống của họ cũng không bằng cháu…”
Một dì họ lo lắng lên tiếng: “Cho nên việc trị liệu rất khó để đạt được hiệu quả hoàn toàn, cũng rất dễ phát sinh nhiều vấn đề khác nhau.”
“Đúng vậy, đôi khi không hẳn là do Thần Liệu Sư không giỏi, mà là do mỗi người mỗi khác. Dù cho có an ủi hoàn mỹ thế nào đi nữa thì cũng chỉ hiệu quả nhất thời, sau đó có thể sẽ phát sinh các vấn đề tinh thần khác...”
Đám thân thích tỏ ra rất quan tâm đến chuyện này, nhưng Tô Dao thật sự không có cách nào đưa ra câu trả lời thỏa đáng, đành phải qua loa mấy câu, lấy cớ để tiễn họ đi.
Sau đó, cô mở miệng ra lệnh:
“Thứ Bảy, bảo nhóm robot liệu lý chuẩn bị cho tôi phần ăn thịt nướng nhanh nhất có thể.”
Cái bụng đang réo vang, cô chạy thẳng đến nhà ăn. Trên đường đi, vừa gặp robot đang giao thức ăn là lập tức chặn lại, lấy luôn một cái đùi nai nướng nóng hổi từ trong thiết bị giữ ấm rồi bắt đầu gặm.
Vừa gặm thịt nướng, cô vừa mở quang não, truy cập vào ứng dụng của khu xã hội Hoa Phong.
Đây là một nền tảng xã hội tổng hợp, tập hợp các trò chơi dưới hệ thống Hoa Phong Kỳ Hạ cùng các thông tin từ phía chính phủ, bao gồm hướng dẫn chơi, sản phẩm fanmade, và cũng là mạng xã hội nơi người dùng có thể giao lưu.
Chơi trò chơi rồi thêm bạn tại đó, cũng có thể liên hệ nhau qua nền tảng này, thậm chí thấy được trạng thái trực tuyến của nhau, hoặc xem người đó đang chơi game nào.
Tất nhiên, cũng có thể cài đặt chế độ ẩn danh đối với bạn bè.
Tô Dao nhìn vào danh sách bạn bè của mình. Hiện tại chỉ có một người duy nhất, và người đó đang trực tuyến, nhưng đã thoát khỏi trò chơi.
Nick của người kia trên nền tảng xã hội này không giống tên trong game, nên "Kyle" lúc này đã đổi thành một chuỗi ký tự khác kỳ quái.
Vài phút trước, đối phương còn gửi cho cô một tin nhắn:
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Cô sao rồi?
Tô Dao vừa thấy cái tên đó đã suýt cười ra tiếng, đồng thời dùng giọng nói chuyển thành văn bản để trả lời:
【Nhịn xuống, trước đừng chặn】: Sao cái gì?
Kyle trả lời rất nhanh, chỉ vài giây sau đã gửi tin nhắn tiếp theo:
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Cô đột ngột thoát game, cơ thể có ổn không?
Tô Dao trên đầu như mọc ra một dấu chấm hỏi.
Dựa vào mức độ tiên tiến của khoang trò chơi Hoa Phong, đúng là có thể theo dõi tình trạng sức khỏe của người chơi theo thời gian thực. Nếu phát hiện dấu hiệu bệnh lý, hệ thống sẽ lập tức cảnh báo.
Tên này sẽ không nghĩ cô đột nhiên bị bệnh nặng nên mới vội vàng thoát game đấy chứ?
【Nhịn xuống, trước đừng chặn】: Tôi không phải đột ngột rời đi đâu nha, trước khi đi còn chào tạm biệt anh rồi mà.
Dù sao cũng không thể nói thẳng là: “Xin lỗi, mấy giờ trước sát thủ muốn giết tôi đã xảy ra vấn đề, nên tôi phải thoát ra xem sao?
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Không có chuyện gì là tốt rồi.
Tô Dao nhìn tin nhắn, hơi sững người. Anh ta... thực sự lo cho mình sao?
【Nhịn xuống, trước đừng chặn】: Cảm ơn đã quan tâm ha.
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Tinh thần cô dạo này sao rồi?
Tô Dao: “?”
Lại còn quan tâm đến chuyện tinh thần?
【Nhịn xuống, trước đừng chặn】: Nói thật thì, khá tốt.
【Nhịn xuống, trước đừng chặn】: Mới vừa xử lý đám thân thích phiền phức, giờ thấy thoải mái hẳn.
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Quả thật là cách xử lý hiệu quả cao. Trước kia tôi cũng từng làm vậy.
Tô Dao: “??”
Trùng hợp đến thế luôn?
【Nhịn xuống, trước đừng chặn】: Bọn họ lấy cớ gì để gây sự với anh?
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Có vài người cho rằng hành vi và lời nói của tôi không phù hợp với thân phận.
Tô Dao: “???”
Thế giới này mấy kẻ có tiền và thân thích đúng là đều đi theo một khuôn mẫu nhỉ?
【Nhịn Xuống, trước đừng chặn】: Vậy sau khi anh phản công lại rồi, họ còn dám làm phiền cậu nữa không?
【Sao nick name vẫn vi phạm quy định】: Không ai trong số họ dám nói chuyện với tôi nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







